- Đương nhiên, ngươi là vì chuyện của tông môn, hi sinh rất nhiều, tất cả mọi người nhìn ở trong mắt. Nhưng cái này cũng không thể là lý do để ngươi có thể từ chối vụ hôn nhân này, ngươi cũng không có tư cách từ chối vụ hôn nhân này. Bởi vì ngươi không xứng! Hiên Viên Vũ người ta là thân phận gì, còn có Bồng Lai Tiên Tông người ta… Sao ngươi có thể từ chối, thậm chí tình nguyện bị tông môn xoá tên, tình nguyện tu luyện loại công pháp này…
- Đúng vậy, ta thừa nhận, ta ghen ghét ngươi. Ta cũng thừa nhận, nhìn thấy dáng vẻ chật vật hôm nay của ngươi, ta rất muốn cười trên nỗi đau của người khác.
- Sư muội, đây là ngươi tự tìm, trách không được người khác.
- Ta hôm nay tới đây, cũng không phải chuyên môn đến chế nhạo ngươi và chê cười ngươi, ta thụ mệnh mà tới. Đương nhiên, cũng tới thuận tiện nhìn ngươi, phải chăng tuân thủ lời hứa năm đó. Ngươi năm đó nói qua, không cần công pháp tông môn, không dùng thần hồn chi thuật tham gia bất kỳ phân tranh giữa môn phái và thế lực nào, hi vọng ngươi có thể làm được, nếu không, tông môn có quyền xử trí ngươi cùng người bên cạnh ngươi.
- Đúng rồi, nghe nói ngươi lập gia đình, hơn nữa còn là gả cho một phàm nhân bình thường thậm chí không có tu luyện qua...
- Nói thật, khi ta nghe được tin tức này, không riêng gì ta, những người khác trong tông môn nghe tin tức này về sau, cũng không dám tin tưởng lỗ tai mình… ngươi điên rồi sao?
- Có lẽ, ngươi vì triệt để thoát khỏi vị Thánh tử kia, để hắn triệt để hết hi vọng?
- Ta thật không thể lý giải những hành vi này của ngươi… Ngươi tình nguyện để một phàm nhân đê tiện ô nhục danh dự cùng trong sạch của ngươi, tình nguyện cùng hắn bái đường thành thân, cũng không nguyện ý gả cho một thiên chi kiêu tử, từ đây con đường tu luyện rất thuận lợi?
- Ta cùng những sư tỷ, các sư muội kia thậm chí hơn một lần hoài nghi, trong lần ngươi và Hải Yêu Vương kia chiến đấu đến hư cả đầu óc...
Thân ảnh xanh nhạt an tĩnh nghe, từ đầu đến cuối, đều không nói gì, trên dung nhan tuyệt mỹ không tì vết cũng không lộ ra vẻ gì khác.
Nữ tử váy lam dùng ánh mắt châm chọc nhìn nàng, gặp nàng không nói lời nào, cũng không có bất kỳ cảm xúc gì, cũng mất hứng thú tiếp tục nói nữa, nói:
- Tốt thôi, xem ra ngươi tu luyện chủng loại công pháp kia đã để ngươi bỏ rơi mất tất cả tình cảm cùng cảm xúc, ta lại tiếp tục nói với ngươi nữa, cũng không có ý nghĩa gì. Tin tưởng ngươi cũng không có khả năng vi phạm lời thề.
- Sư muội, nếu như ngươi lấy loại phương thức này đạt được Trường Sinh, như vậy, ta sẽ chúc phúc ngươi. Bởi vì ta cảm thấy, ngươi rất đáng thương, đương nhiên, cũng rất ngu...
- Trong lòng ta, không có bất kỳ một nữ tử nào có thể xinh đẹp hơn so với ngươi, cũng không có bất kì người nào càng có thiên phú tu luyện hơn ngươi… nhưng, bọn hắn cũng không có ngu xuẩn như ngươi.
Nữ tử váy lam cười lạnh nói xong những lời này, thân ảnh lóe lên, bay về phía nội thành.
Thân ảnh xanh nhạt đứng tại chỗ, đứng hồi lâu, ánh mắt nhìn phía đường đi trống không, nhìn phía phương hướng hắn rời đi, lập tức, lại nhìn phía phương hướng nội thành.
Một lát sau, nàng quay người rời đi, bay về phía ngoài thành.
Trong hẻm nhỏ đen nhánh, Lạc Thanh Chu một bên dán góc tường đi lại, một bên phân ra một sợi thần hồn, bay ở đỉnh đầu, quan sát hết thảy ở bốn phía.
Gặp được có thần hồn tuần tra, thần hồn hắn lập tức trở về cơ thể, thi triển Liễm Tức Thuật mà Nguyệt tỷ tỷ truyền thụ cho hắn, dán ở dưới góc tường, không nhúc nhích.
Đợi thần hồn tuần tra rời đi, hắn lại tiếp tục tiến lên phía trước.
Hắn đi ra khỏi ngõ hẻm nhỏ, từ tường viện phòng ốc, hoặc trong nội viện xuyên qua, tránh đi tất cả binh lính tuần tra cùng thần hồn.
Ngẫu nhiên gặp chó canh cổng ở trong sân của nhà nào đó, không đợi chó phát ra tiếng kêu, hắn đã lập tức thi triển chấn hồn nhiếp phách thuật, trong nháy mắt để nó xụi lơ trên mặt đất, cứt đái cùng ra, miệng không thể sủa, hoặc là trực tiếp thi triển phụ thân thuật, để nó ngất đi.
Đang lúc hắn muốn tới gần tường thành nội thành, đột nhiên cảm thấy bảo điệp đưa tin trên người chấn động một chút.
Hắn lập tức dừng lại xem xét.
Bây giờ trong nhà cũng không an toàn, có lẽ sẽ có người của triều đình từ những những phương hướng khác tìm tới nơi đó, cho nên hắn nhất định phải thời khắc chú ý tin tức, để tránh Long nhi một người không địch lại.
Mặt ngoài ngọc thạch xuất hiện một tin nhắn, bất quá không phải Long nhi gửi tới, lại là Nguyệt tỷ tỷ gửi tới.
Trong lòng Lạc Thanh Chu hơi kinh ngạc, lập tức ấn mở ra xem.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ta đã ra 】
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, hỏi: 【 Nguyệt tỷ tỷ từ trong nhà ra rồi? Bây giờ ở nơi nào? 】