Phát xong tin nhắn, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lại.
Nguyệt tỷ tỷ ở ngoại thành, có lẽ lúc này đang ở trên nóc của một tòa nhà nào đó nhìn hắn.
Tin nhắn rất mau đáp lại: 【 Sông Vân Vụ 】
Lạc Thanh Chu vội vàng trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ làm sao đến đó rồi? Ta vào thành 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ngươi qua đây 】
Lạc Thanh Chu nhìn thấy mấy chữ này, trong lòng lập tức quả quyết, kinh ngạc không biết nên làm sao trả lời.
Đây là Nguyệt tỷ tỷ lần đầu tiên chủ động mời hắn đi qua?
Mặc dù hắn rất muốn bay qua, nhưng đêm nay hắn thật có việc.
Hắn do dự một chút, trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta đêm nay có việc phải vào nội thành, có lẽ sắp hừng đông mới có thể đi qua 】
Lạc Thanh Chu sợ nàng tức giận, lại trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ có việc gấp sao? 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Có 】
Lạc Thanh Chu lập tức hỏi: 【 Chuyện gì? 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ngươi qua đây 】
Lạc Thanh Chu cảm thấy thật khó xử, ở trong lòng cân nhắc một chút, vẫn trả lời: 【 Thật có lỗi, Nguyệt tỷ tỷ, ta đêm nay thật sự có chuyện, ta tận lực sớm qua đi một chút. Nếu như Nguyệt tỷ tỷ có việc gấp, trước tiên có thể tìm Long nhi thương lượng, nếu Long nhi không cách nào giúp ngươi thì đợi ta trở về 】
Đối phương không tiếp tục trả lời.
Lạc Thanh Chu nhìn ngọc thạch trong tay, thở dài một hơi, không dám lãng phí thời gian, đang muốn thu lại, Long nhi đột nhiên lại phát tới tin nhắn.
Tiểu Long Nữ: 【 Công tử, tỷ tỷ tới, tâm tình tỷ tỷ tựa hồ không tốt lắm 】
Lạc Thanh Chu ngơ ngác một chút, trả lời: 【 Biết chuyện gì xảy ra không? Nàng có nói gì hay không? 】
Tiểu Long Nữ: 【 Không biết, bất quá thân thể tỷ tỷ tựa hồ cũng không quá dễ chịu, nhìn có chút suy yếu, có thể là tu luyện xảy ra vấn đề 】.
Trong lòng Lạc Thanh Chu lập tức xiết chặt, đưa mắt nhìn về phía tường thành gần trong gang tấc, lại do dự một chút, trả lời: 【 Long nhi, ngươi trước mang Nguyệt tỷ tỷ về Long cung, chiếu cố thật tốt. Ta còn có việc, chờ ta làm xong chuyện của mình, lập tức trở về 】
Tiểu Long Nữ: 【 Công tử, chuyện gì còn quan trọng hơn tỷ tỷ? 】
Ánh trăng vương vãi xuống, mặt sông Vân Vụ, sóng nước lấp loáng.
Trong nước sông, sương mù mông lung, một chiếc thuyền nhỏ tung bay ở nơi đó, yên tĩnh im ắng.
Một đạo thân ảnh xanh nhạt an tĩnh đứng ở nơi đó.
Một thân ảnh khác đứng bên cạnh, cầm trong tay bảo điệp đưa tin, đang mở to hai mắt nhìn mặt ngoài bảo điệp.
Lúc này, bảo điệp đưa tin trong tay nàng đột nhiên sáng lên.
Nàng lập tức nói:
- Tỷ tỷ, công tử trả lời.
Thân ảnh xanh nhạt đứng ở bên cạnh thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía xa xa, nhìn về phía ngọc thạch trong tay nàng.
Đối phương trả lời chỉ có hai chữ: 【 Người nhà 】
Long nhi ngẩng đầu, ánh mắt sợ hãi mà nhìn nàng, không dám lại nói tiếp.
Thân ảnh xanh nhạt kinh ngạc nhìn hai chữ kia, trầm mặc im ắng, trên dung nhan tuyệt mỹ không tì vết cũng không có lộ ra vẻ gì khác.
Đêm tối yên tĩnh.
Trên mặt sông, chỉ có âm thanh sóng gió đập bờ sông cùng thuyền nhỏ.
Thân ảnh xanh nhạt lại an tĩnh một lát, lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi đi một tin nhắn.
Hoàng cung, tòa cung điện nào đó.
Trời tối người yên, trong thư phòng, thiếu nữ một bộ váy áo hỏa hồng vẫn đang ngồi trước bàn nghiêm túc xem sách.
Đột nhiên, bảo điệp đưa tin trên người chấn động một chút.
Nàng nhíu nhíu mày, do dự một chút, vẫn lấy ra, nhìn tin nhắn ở phía trên.
Đợi nhìn thấy nội dung tin nhắn, trong mắt nàng lộ ra một tia kinh ngạc.
【 Hắn đi nội thành, có lẽ sẽ có nguy hiểm 】.
Ánh mắt thiếu nữ giật giật, ngón tay dài nhọn nhanh chóng huy động trên ngọc thạch, trả lời: 【 Có quan hệ gì với ta sao? 】
【 Nhục Thân Đại Võ Sư hậu kỳ, thần hồn Phân Thần cảnh, Lôi Linh chi căn Tử Hồng Lôi, hắn là ca ca ngươi 】
Thiếu nữ nhìn cái tin nhắn này, trầm mặc một hồi, chậm rãi nhắm mắt lại.
Một lát sau, nàng thần hồn xuất khiếu.
【 Sư tỷ, ta có thể đi cứu hắn, bất quá, ta muốn để hắn làm người của ta, chỉ là thần hồn cũng được, ngươi đồng ý không? 】
Thân ảnh xanh nhạt dừng lại một hồi, mới trả lời nói: 【 Không quan hệ với ta 】
Tiểu Nguyệt: 【 Sư tỷ, ta hỏi ngươi đồng ý không? Nếu như ngươi nói đồng ý ta lập tức sẽ đi cứu hắn 】
Một lát sau, tin nhắn đáp lại: 【 Đồng ý 】
Tiểu Nguyệt: 【 Sư tỷ, ta sẽ bảo tồn đoạn đối thoại này, ngươi cũng không thể tranh giành với ta. Bất quá, nếu ngươi là nguyện ý làm tiểu thiếp, lại cầu xin ta, ta còn có thể suy tính một chút 】
Đối phương không tiếp tục trả lời.
Tiểu Nguyệt thu hồi bảo điệp đưa tin, nhìn về phía bóng đêm ngoài cửa sổ, nghi ngờ nói:
- Đã trễ như vậy, tên kia đến nội thành làm gì? Lấy thực lực của hắn, tại sao có thể có nguy hiểm đâu? Trừ phi…