- Cái kia cũng không nhất định, nghe nói hắn là Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ tiền nhiệm, rất được bệ hạ sủng ái, bất quá lại đột nhiên phản bội bệ hạ, hôm nay giết ba vị sư huynh Tử Kim quan chúng ta, bị Trữ sư bá bắt trở lại...
Hai người vừa nói chuyện, một bên bay đi.
Lạc Thanh Chu nghe vài câu phía sau, trong lòng lập tức giật mình, lập tức đi ra từ bên trong nơi hẻo lánh, lặng lẽ đi theo.
Hai tên đạo sĩ ở giữa không trung phi hành không nhanh không chậm, xuyên qua mấy con phố, đi tới một tòa phủ đệ.
Trên cửa chính của tòa phủ đệ này cũng không có bảng hiệu, bên trong một mảnh đen kịt, giống như cũng không có người ở.
Lạc Thanh Chu tránh né ở bên ngoài tường viện, thần hồn xuất khiếu, bay theo vào.
Nóc nhà khảm nạm lấy hai viên châu màu đỏ, nhưng cũng không có dò xét đến khí tức của hắn.
Hai tên đạo sĩ xuyên qua cửa sổ, bay vào phía một cái phòng bên phải.
Trong phòng, đốt ngọn nến, truyền đến tiếng những người khác nói chuyện.
Lạc Thanh Chu chui vào vách tường, nhìn về phía trong phòng.
Nhục thân hai tên đạo sĩ ngồi song song bên trên bồ đoàn ở trong góc, trước người có đốt một ngọn nến và đàn hương.
Sau khi hai thần hồn vào nhà liền trở về cơ thể.
Mà trên giường cách đó không xa thì có hai tên đạo sĩ khác đang ngồi, hai tên đạo sĩ kia đang đánh cờ, một người trong đó hùng hùng hổ hổ, hiển nhiên là thua.
- Trương sư đệ Viên sư đệ, đến lượt các ngươi đi tuần tra, nhớ kỹ đều đi một vòng nội thành, đặc biệt là địa phương tới gần hoàng cung. Đêm nay có khách quý tới chơi, nếu bị sư phụ và quan chủ nhìn thấy chúng ta lười biếng, khẳng định là không tránh được bị trách phạt.
Sau khi thần hồn đạo sĩ họ Vương trở về cơ thể liền bắt đầu thúc giục.
Hai tên đạo sĩ trẻ tuổi đang đánh cờ đành phải nói thầm mấy câu, từ trên giường đi xuống, đi qua ngồi ở bên trên bồ đoàn, tắm rửa đàn hương, nhắm mắt lại, thần hồn xuất khiếu.
Mà lúc này Lạc Thanh Chu đã dò xét xong tu vi thần hồn của bốn người này, lập tức xuyên qua vách tường, canh giữ ở ngoài cửa sổ.
Thần hồn của hai tên đạo sĩ trẻ tuổi mới đi ra từ cửa sổ, trước mắt đột nhiên xuất hiện hai nắm đấm to lớn mang theo lôi điện màu tím.
Hai người hoàn toàn không kịp có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí không kịp kêu thảm một tiếng, liền ‘Bành’ một tiếng, toàn bộ thần hồn trực tiếp bị đánh phá thành mảnh nhỏ, lập tức bị lôi điện màu tím đốt cháy, trong nháy mắt biến thành hư ảo.
Mà hai cỗ nhục thân của bọn hắn đột nhiên ở bên trên bồ đoàn run lên, thần sắc đờ đẫn mở hai mắt ra.
Đạo sĩ họ Vương vừa lên trên giường ngồi cùng đạo sĩ họ Tôn, gặp một màn này, lập tức nhảy dựng lên.
Nhưng tu vi thần hồn của bọn hắn cao nhất cũng chỉ là Luyện Thần cảnh sơ kỳ, làm sao có thể là đối thủ của Lạc Thanh Chu.
Không đợi hai người kịp phản ứng, một thanh phi kiếm liền ‘Hưu’ một tiếng bay đi, trước sau dạo qua một vòng quanh cổ hai người.
Đầu hai người lộc cộc một tiếng, rơi trên mặt đất.
Thi thể không đầu đứng tại chỗ, máu tươi phun ra, mờ mịt lúng túng.
Hai người hoảng sợ, thần hồn lập tức muốn rời khỏi nhục thân, đã thấy chuôi phi kiếm xuất quỷ nhập thần lần nữa bay tới, ‘Tư’ một tiếng, vậy mà mang theo một đầu quang điện màu tím, trong nháy mắt trảm thần hồn hai người thành hai nửa, lập tức đốt cháy thành tro.
- Hưu!
Phi kiếm lần nữa bắn nhanh mà đi, hai cỗ nhục thân mất đi hồn phách cũng trong nháy mắt đầu một nơi thân một nẻo.
Trong vòng mấy tức, bốn tên đạo sĩ đều đột tử tại chỗ.
Thần hồn Lạc Thanh Chu ngự kiếm, lại dạo qua một vòng trong phòng, sau đó bay ra gian phòng, thần hồn trở về cơ thể.
Lập tức nhảy vào phủ đệ, tiến vào gian phòng, đổi lại đạo bào màu tím của một tên đạo sĩ trong đó, lại thi triển dịch dung thuật, biến thành hình thể mập ốm cao thấp như hắn, khuôn mặt cũng trở nên đại khái tương tự.
Làm xong những chuyện này, hắn lại lục soát thân thể một lần, vì lý do an toàn, hắn chỉ lấy một khối lệnh bài, liền ra cửa.
Tử Kim quan ở gần hoàng cung, cách nơi này cũng không quá xa.
Hắn trực tiếp ôm phất trần, nghênh ngang đi ra khỏi phủ đệ, đi về phía Tử Kim quan.
Vừa đi ra hẻm nhỏ, giữa không trung đột nhiên có một đạo thần hồn bay qua, cúi đầu nhìn hắn một cái, mở miệng nói:
- Vương sư huynh, đổi ca sao? Sao lại chỉ có một mình ngươi ra rồi?
Lạc Thanh Chu dừng bước lại, liếc mắt nhìn hai phía, sau đó một tay che miệng, ho khan vài tiếng, một tay khác thì quơ phất trần, chào hỏi hắn đi xuống.
Thần hồn kia không có bất kỳ phòng bị gì, lập tức bay xuống, nói:
- Vương sư huynh, thân thể ngươi không thoải mái?
Lạc Thanh Chu lấy tay ra, ngẩng đầu nhìn hắn nói:
- Hỏi ngươi một chuyện.