Thần hồn kia sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm mặt hắn, ánh mắt lộ ra một vẻ ngờ vực, bộ dáng Vương sư huynh làm sao…
Lạc Thanh Chu hỏi:
- Nhà tù trong quan ở vị trí nào?
Vừa nghe lời này, thần hồn kia đầu tiên khẽ giật mình, lập tức biến sắc, đang muốn cấp tốc bay lên giữa không trung, thân ảnh Lạc Thanh Chu đột nhiên lóe lên, một tay bóp lấy cổ hắn, vồ hắn xuống, hỏi:
- Nói, nhà tù ở vị trí nào?
Thần hồn kia trừng to mắt, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ giãy dụa.
Lạc Thanh Chu cắm phất trần ở phía sau lưng, đưa một tay khác ra, một phát bắt được cánh tay của hắn, đột nhiên dùng sức kéo một cái, kéo xuống rời cả cánh tay của hắn, lần nữa nói:
- Nói hay không?
Thần hồn thống khổ há to mồm, đau đến toàn thân run rẩy.
Lạc Thanh Chu lại bắt một cánh tay khác của hắn, lần nữa dùng sức kéo một cái, cũng kéo xuống cánh tay này của hắn, ánh mắt rét lạnh mà nhìn chằm chằm vào hắn nói:
- Cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, nói hay không?
Mặt mũi thần hồn tràn đầy vẻ mặt thống khổ, há to mồm, dùng sức lắc đầu.
- Ầm!
Lạc Thanh Chu đột nhiên tung một quyền đánh vào trên bụng của hắn, trực tiếp đánh xuyên qua bụng hắn, lại bắt lại đùi phải của hắn, lần nữa dùng sức kéo một cái, cũng xé rách đùi phải của hắn.
Lúc này, toàn bộ thần hồn của hắn đã tàn phá không chịu nổi, suy yếu không thôi.
Lạc Thanh Chu nắm chặt nắm đấm, trên nắm tay ‘Tư’ một tiếng sáng lên một đầu sấm sét màu tím, mặt mũi tràn đầy rét lạnh nói:
- Nếu ngươi không nói, ta một quyền này xuống dưới, ngươi sẽ triệt để không còn.
Thần hồn hoảng sợ mở to hai mắt liều mạng giãy dụa cái chân còn lại, đầu kinh hoảng đung đưa trái phải, miệng phát ra từng tiếng ‘Ôi ôi ôi’.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, lúc này mới phát hiện tay của mình tựa hồ bóp cổ của hắn quá chặt, vội vàng buông lỏng ra một chút.
Thần hồn lúc này mới dùng giọng khàn khàn, hoảng sợ mà thống khổ nói:
- Tiền... Tiền bối tha mạng... nhà tù ở ···· Tại góc tây bắc của đạo quan, nơi đó có hai con Kỳ Lân đá, thuận bậc thang đi xuống dưới thì sẽ tìm được... Tiền bối, tiểu nhân bên trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có...
- Bành!
Không đợi hắn nói xong, Lạc Thanh Chu đột nhiên tung một quyền đánh vào trên đầu của hắn, trực tiếp đánh nổ đầu hắn, đầu lôi điện màu tím kia ‘Tư’ một tiếng, trong nháy mắt thiêu đốt toàn bộ thần hồn của hắn thành tro tàn, một tia vết tích cũng không có để lại.
Lạc Thanh Chu không tiếp tục lưu lại, thuận góc tường, bước nhanh đi về phía Tử Kim quan.
Không bao lâu, hắn đã thấy đạo quan đứng sừng sững ở trong đêm tối kia.
Bên trên lầu các chỗ cao nhất đạo quan có một pho tượng lão đạo sĩ đứng đấy, lão đạo sĩ kia ôm phất trần, đạo bào bồng bềnh, tóc bạc trắng và râu dài, mặt mũi hiền lành, tiên phong đạo cốt.
Trên đỉnh đầu của hắn cắm một cây trâm gỗ, bên trên mộc trâm khảm nạm một viên châu to lớn màu đỏ thắm.
Viên châu kia chính là pháp bảo khắc chế thần hồn.
Lạc Thanh Chu ở phía xa nhìn thoáng qua, cẩn thận từng li từng tí đi tới, trực tiếp đi quanh góc tây bắc của đạo quan, cẩn thận tìm một chút, tìm được một cánh cửa sau.
Đang lúc hắn ôm phất trần, muốn từ phiến cửa sau kia đi vào, ‘Kẹt kẹt’ một tiếng, cửa gỗ đột nhiên mở ra, từ bên trong đi ra một tên đạo sĩ lớn tuổi, mang theo hai tên đạo sĩ trẻ tuổi.
Lạc Thanh Chu giật mình trong lòng, đứng tại chỗ.
Lúc này, trốn đi đã không kịp, ba người đối phương đều đang ngẩng đầu nhìn thấy hắn.
Tay Lạc Thanh Chu giấu ở trong tay áo rộng lớn chậm rãi nắm chặt, đồng thời, lực lượng trong cơ thể nhanh chóng tràn vào cánh tay.
Đang lúc hắn vận sức chờ phát động, chuẩn bị bạo khởi công kích, tên lão đạo sĩ kia đột nhiên nhíu mày nói:
- Ngươi là đệ tử trong điện nào?
Một tên đạo sĩ trẻ tuổi phía sau hắn thấp giọng mở miệng nói:
- Sư phụ, vị này tựa như là đệ tử của Lâm sư thúc Vương Cửu sư huynh.
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, thuận thế cúi đầu nói:
- Đệ tử gặp qua sư bá.
Tên lão đạo sĩ kia nhìn chằm chằm hắn đánh giá một chút, nói:
- Ngươi bây giờ không có chuyện gì gấp chứ? Đi với ta áp giải mấy người trở về.
Lạc Thanh Chu còn chưa trả lời, hắn vội vội vàng đi tới, nói:
- Đi thôi, chờ một lúc còn muốn đưa bọn hắn vào nhà tù, thẩm vấn trong đêm.
Lạc Thanh Chu nghe xong, lập tức đáp ứng một tiếng, hơi cúi đầu, đi theo sau.
Đi về phía sau một khoảng, lão đạo sĩ đột nhiên lại quay đầu hỏi:
- Lệnh bài của ngươi đâu?
Lạc Thanh Chu lập tức móc ra lệnh bài, đưa tới, cung kính nói:
- Sư bá, thần hồn đệ tử vừa tuần tra thay ca trở về, có chút mỏi mệt, nếu như địa phương các ngươi muốn đi quá xa, đệ tử...