Chương 1915: Dạ tập (3)

Lão đạo sĩ cầm lệnh bài nhìn thoáng qua, đưa trả lại hắn, nghiêm mặt nói:

- Không xa, chỉ ở Nam Quốc quận vương phủ, một hồi liền đến.

Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu lập tức giật mình trong lòng, hỏi:

- Sư bá, chúng ta muốn đi Nam Quốc quận vương phủ bắt người nào?

Lão đạo sĩ đi ở phía trước tay áo bồng bềnh, bước nhanh đi tới, giọng lạnh lùng nói:

- Không nên hỏi cũng không cần hỏi nhiều, chờ một lúc ngươi tự nhiên sẽ biết.

Lạc Thanh Chu không nói gì thêm, nắm đấm trong tay áo chậm rãi nắm chặt.

Đêm đã canh ba.

Bên trong tiền viện Nam Quốc quận vương phủ, lại đột nhiên sáng lên rất nhiều bó đuốc và đèn lồng.

Nam Quốc quận vương Nam Cung Ngọc Phong, sắc mặt âm trầm đứng đó.

Hạ nhân đều vây quanh ở bốn phía, trong tay mang theo đèn lồng, thần sắc thấp thỏm.

Ở trước mặt bọn họ là Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ mới nhậm chức Trương Bồi và năm tên thủ hạ của hắn.

Năm tên Cẩm Y vệ kia đang dùng một tay cầm chuôi đao bên hông, một tay giơ bó đuốc, nhìn chằm chằm.

- Quận vương gia, chúng ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, cũng không phải cố ý đêm khuya đến đây quấy rầy.

Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ Trương Bồi, chắp tay nói:

- Tần gia làm loạn, bệ hạ để cho bọn ta lập tức bắt tất cả mọi người Tần gia về quy án. Theo hạ quan được biết, quý phủ và Tần gia có chút quan hệ thân thích, mà quận chúa của quý phủ và người Tần gia có quan hệ rất tốt. Cho nên hạ quan cả gan tới đây, muốn mời tiểu quận chúa trong phủ quận vương gia và hai thủ hạ của nàng đi theo Cẩm Y vệ ta một chuyến, chúng ta muốn tìm hỏi một chút chuyện…

Vừa nghe lời này, một phụ nhân trên người khoác áo bào cao quý đột nhiên đứng ra từ sau lưng Nam Cung Ngọc Phong, mặt mũi tràn đầy giận dữ nói:

- Cẩm Y vệ các ngươi là cái gì, kinh đô này ai không biết? Muốn đem khuê nữ nhà ta mang đi, trừ phi ngươi san bằng Nam Quốc quận vương phủ chúng ta!

Trương Bồi nhìn nàng một cái, chắp tay nói:

- Vương phi bớt giận, chúng ta chỉ mời quận chúa đi qua, chỉ muốn hỏi thăm một ít chuyện, hỏi thăm xong, hạ quan lập tức tự mình trả quận chúa lại, tuyệt không dám làm tổn thương quận chúa nửa phần.

Sắc mặt Bạch Nhược Thủy âm trầm nói:

- Có vấn đề gì, cứ ở chỗ này hỏi là được, người nào không biết vệ sở kia của Cẩm Y vệ các ngươi tàng ô nạp cấu (chất chứa dơ bẩn), dơ bẩn đến cực điểm! Mỹ Kiêu của chúng ta tuyệt đối không có khả năng đi qua.

Trương Bồi cười nhạt một tiếng, đối Nam Cung Ngọc Phong chắp tay, nói:

- Quận vương gia, ngài hẳn đã biết, chúng ta phá án, không thể có người ngoài ở đây, hi vọng Vương gia có thể lý giải.

Mặt mũi Nam Cung Ngọc Phong tràn đầy lãnh khốc nói:

- Trương đại nhân, khuê nữ nhà ta không thể nào đi theo các ngươi đến loại địa phương kia, cũng hi vọng ngươi có thể lý giải.

Nụ cười trên mặt Trương Bồi dần dần thu lại, lại nhìn đối phương một hồi, lấy ra một khối kim bài từ trong tay áo, nói:

- Vương gia, đây là lệnh bài bệ hạ ban cho ta, gặp lệnh bài này như gặp bệ hạ! Cẩm Y vệ ta phụng hoàng mệnh làm việc, hi vọng Vương gia đừng để chúng ta khó xử.

Ánh mắt Nam Cung Ngọc Phong lạnh như băng nhìn hắn nói:

- Bản vương hôm nay nếu nhất định làm khó ngươi?

Trong mắt Trương Bồi lóe lên vẻ tàn khốc, cầm chuôi đao bên hông, nói:

- Vương gia, nếu như ngươi chống lại hoàng mệnh, ngươi hẳn phải biết sẽ có hậu quả gì! Cho dù ngươi là Vương gia, hẳn là cũng đảm đương không nổi.

Nam Cung Ngọc Phong một mặt bình tĩnh nói:

- Bản vương không tin, đây là mệnh lệnh của bệ hạ, trừ phi bệ hạ tự mình đến. Nếu không, hôm nay ai cũng đừng nghĩ mang khuê nữ nhà ta đi.

Trương Bồi nắm chặt chuôi đao bên hông, áo bào trên người không gió mà bay.

Hộ vệ vây xung quanh Nam Quốc quận vương phủ cũng đều nắm chặt vũ khí trong tay.

Bạch Nhược Thủy bảo hộ ở phía trước Nam Cung Mỹ Kiêu.

Mộc di cùng Cửu ma ma cũng đứng hai bên, mặt mũi tràn đầy ác lạnh.

Đang thời khắc giương cung bạt kiếm, cửa ra vào đột nhiên có một tên lão đạo sĩ ôm phất trần cùng ba tên đạo sĩ trẻ tuổi theo sau tới đây.

Lão đạo sĩ kia có dáng người cao gầy, người mặc đạo bào nạm vàng, tóc hoa râm, giữ lại râu dài, nhìn bộ dáng tiên phong đạo cốt.

Trương Bồi nhìn người nọ tới, khóe miệng lập tức lộ ra một nụ cười lạnh, trầm tĩnh lại.

Nam Cung Ngọc Phong nhìn người nọ, con ngươi co rụt lại.

Lão đạo sĩ tên Tôn Ngọc, là điện chủ Huyền điện của Tử Kim quan, nghe nói là hồn thể song tu, nhục thân đã đến cảnh giới Đại Võ Sư hậu kỳ, thần hồn cũng tiến vào Luyện Thần cảnh hậu kỳ, thực lực cao thâm mạt trắc.

Mặt mũi Trương Bồi tràn đầy cung kính nói:

- Tôn đạo trưởng, làm phiền.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters