- Bọn hắn phản kháng càng tốt hơn, đến lúc đó sư phụ không có kiêng kị gì, trực tiếp xoá bỏ những hộ vệ này, sau đó bắt người đi... Hắc hắc, chờ đến nhà tù trong quan chúng ta, vậy coi như mặc kệ nàng là quận chúa hay là nữ tử khác...
- Khẳng định không thể động thân thể, về phần thần hồn... hắc hắc... Nhìn tiểu quận chúa kia, dáng người và bộ dáng thật đúng là... Hả?
Mặt mũi hai tên đạo sĩ trẻ tuổi đang tràn đầy vẻ dâm tà mà thấp giọng nói chuyện, đột nhiên cảm thấy trên bờ vai phủ tới một cánh tay. Hai người ngừng lại, quay đầu nhìn lại, thấy là tên Vương sư huynh kia.
Một tên đạo sĩ trẻ tuổi trong đó cười nói:
- Vương sư huynh, thế nào? Sẽ không bị trận thế của đối phương hù dọa chứ? Yên tâm đi, có sư phụ nhà ta ở đây... ô...
Hắn còn chưa có nói xong, cổ đột nhiên bị bàn tay vừa rồi đặt ở trên bờ vai bóp chặt, đồng thời, cảm giác thấy lạnh cả người đột nhiên từ phía sau lưng xuyên qua trước ngực.
Hắn trừng to mắt, cúi đầu nhìn lại, hoảng sợ nhìn thấy ngực đang lơ lửng một thanh tiểu kiếm đen nhánh không chuôi...
Một tên đạo sĩ trẻ tuổi khác bên cạnh còn chưa kịp phản ứng, cổ cũng đột nhiên bị một bàn tay bóp lấy, ‘Răng rắc’ một tiếng, toàn bộ cổ đột nhiên bị bóp nát....
Hai tên đạo sĩ trừng to mắt, há to mồm muốn kêu to, lại một chữ cũng không kêu được....
- Vương gia Vương phi đã quyết tâm muốn chống lại thánh ý, lão đạo cũng chỉ có thể đắc tội... Hả?
Tôn Ngọc còn chưa có nói xong, đột nhiên nghe được một tiếng vang giòn, không khỏi quay đầu nhìn về phía sau lưng.
- Oanh!
Đúng vào lúc này, một nắm đấm màu vàng to lớn đột nhiên phóng đại trong con mắt hắn, trong nháy mắt đập vào gương mặt vừa quay lại của hắn.
Tôn Ngọc vội vàng không kịp chuẩn bị, ‘Phanh’ một tiếng, trực tiếp bị một quyền nhanh chóng tuyệt luân mà lại uy lực cực lớn nặng nề đập trúng mặt, bị đập bay ra ngoài.
Nhưng hắn có được thực lực Đại Võ Sư hậu kỳ, đồng thời, trên người mang theo pháp bảo có thể ngăn cản một kích trí mạng.
Chỉ gặp hồng mang lóe lên trên người hắn, lập tức hóa giải đại bộ phận lực lượng của một quyền này.
Đồng thời, trên người hắn lập tức bộc phát ra kình phong, bắt đầu xoay tròn, sáng lên một tầng vòng bảo hộ màu vàng kim, ngay cả mặt ngoài làn da toàn thân cũng nhiều thêm một tầng hộ giáp cứng rắn.
- Tư.
Nhưng, không đợi hắn rơi xuống đất, quyền thứ hai của Lạc Thanh Chu đã lại một lần nữa đập lên.
Một quyền này, không chỉ có quyền mang đáng sợ, còn mang theo một đạo lôi điện thô to màu đỏ.
Lôi Linh chi điện màu đỏ chuyên phá kết giới cùng hộ giáp.
- Oanh!
Một tiếng bạo hưởng.
Vòng bảo hộ màu vàng kim trên người cùng hộ giáp cứng rắn trên da Tôn Ngọc vậy mà không chịu nổi một kích, trong nháy mắt bị một quyền này cho đập vỡ nát.
Lực lượng khổng lồ cùng quyền mang bạo tạc trực tiếp đánh vào bộ ngực của lão ta.
- Răng rắc!
Tôn Ngọc có được lực phòng ngự cường đại, lồng ngực vậy mà trực tiếp bị một quyền này đánh lõm xuống dưới, xương sườn gãy hết.
- Oanh!
Không đợi hắn có bất kỳ giãy dụa gì, quyền thứ ba của Lạc Thanh Chu đã đập lên, quyền mang to lớn nặng nề mà đập vào trái tim của lão ta.
Tôn Ngọc vừa bi phẫn lại hoảng sợ đến cực điểm, lại tuyệt vọng, lại không cam lòng, đành phải dùng hết khí lực nổi giận gầm lên một tiếng, thần hồn xuất khiếu, chuẩn bị dùng thần hồn phản kích.
Nhưng trong đêm tối trên đỉnh đầu sớm đã có một thanh phi kiếm vô thanh vô tức lơ lửng đang chờ đợi hắn.
Thần hồn của hắn mới vừa ra tới, ‘Xùy’ một tiếng, đầu trực tiếp lăn xuống dưới đất từ trên cổ.
- Oanh!
Quyền thứ ba của Lạc Thanh Chu đập vỡ trái tim cùng lồng ngực của lão, quyền thứ tư lại rơi xuống, trực tiếp đập vỡ đầu của lão ta.
Cùng lúc đó, thần hồn đầu một nơi thân một nẻo của lão còn chưa kịp phát ra một tiếng hét thảm, đã bị phi kiếm chém vỡ, biến thành hư ảo.
Đến tận đây, nhục thân cùng thần hồn của lão đều chết thảm tại chỗ.
Biến cố đột nhiên xuất hiện, phát sinh ở trong chớp mắt, ai cũng chưa kịp phản ứng.
Tôn Ngọc có được cảnh giới Đại Võ Sư hậu kỳ, hồn thể song tu, vậy mà trong một nháy mắt ngắn ngủi đã biến thành một bãi bùn nhão nằm trong vũng máu, ngay cả thần hồn đều bị diệt.
Mà người đột nhiên bạo khởi công kích, lại là một tiểu đạo sĩ đi theo hắn cùng một chỗ vào cửa...
Cho tới giờ khắc này, Trương Bồi mới kịp phản ứng, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ há to mồm kêu to:
- Ngươi... ngươi...
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, cũng không nói chuyện, đi thẳng tới phía hắn, tay nắm chặt, quyền mang cùng lôi điện đều bắt đầu nhanh chóng súc tích lực lượng.
Mặt Trương Bồi như màu đất, toàn thân run rẩy, đang muốn quay người chạy trốn, lại đột nhiên cảm thấy hai chân mềm nhũn, kém chút té ngã.