Chương 1918: Một quyền một tên! Giết người không chớp mắt (3)

Đồng thời, năm tên Cẩm Y vệ phía sau của hắn cũng đều là mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, mềm cả người lui về phía sau…

Trương Bồi đột nhiên nghiêm nghị kêu lên:

- Ngươi... Ngươi hạ độc.

Không riêng bọn hắn, ngay cả Nam Quốc quận Vương cùng Vương phi và hộ vệ vương phủ bốn phía đều đột nhiên cảm thấy mềm cả người, hô hấp không nổi.

Gió đêm thổi tới, trong không khí nổi trôi một cỗ hương hoa nhàn nhạt…

- Oanh!

Lạc Thanh Chu không nói gì, một quyền đánh tới đầu hắn, quyền mang mang theo lôi điện màu đỏ, trong nháy mắt đánh nát lồng ánh sáng hộ thể trên người hắn, lập tức trùng điệp đập vào trên đầu của hắn.

Chỉ một quyền, đập đầu hắn bạo liệt, óc vẩy ra, thần hồn vỡ nát, một mạng quy thiên.

- Oanh! Oanh! Oanh!

Năm tên Cẩm Y vệ còn lại tự nhiên càng không chịu nổi một kích.

Lạc Thanh Chu không có chút nào hạ thủ lưu tình, một quyền một tên, trực tiếp đập bọn hắn máu thịt be bét, hồn phi phách tán, toàn bộ mất mạng.

Trong chốc lát ba tên đạo sĩ Tử Kim quan, sáu tên Cẩm Y vệ, bao gồm cả Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ đều ngã xuống trong vũng máu, không có một tiếng động…

Mọi người Nam Cung quận vương phủ thấy một màn máu tanh đáng sợ, lập tức từng người bị hù sắc mặt trắng bệch, tâm kinh đảm hàn, run lẩy bẩy, nghĩ rằng kế tiếp sẽ đến phiên bọn hắn.

Nhưng tên đạo sĩ trẻ tuổi đáng sợ này cũng không có nhìn bọn hắn một chút, sau khi xác định toàn bộ người trên đất mất mạng, đi về phía cửa phủ.

Bạch Nhược Thủy đột nhiên hô:

- Chờ một chút! Ngươi là...

Lạc Thanh Chu dừng bước lại tại cửa chính, quay đầu nhìn bọn họ nói:

- Nếu như Hoàng đế muốn truy trách, các ngươi cứ nói cho hắn biết, ta là người của Yêu tộc, ta là vì con rồng kia tới. Tất cả người đã từng tổn thương con rồng kia, đều sẽ chết!

Nói xong, trên nắm tay hắn xuất hiện một tầng vảy rồng, ‘Oanh’ một quyền đập vào cửa chính, lập tức bước nhanh rời đi, rất nhanh đã biến mất ở trong đêm tối phía ngoài.

Đám người Nam Cung quận vương phủ cứng lại tại chỗ, thần sắc khác nhau.

Lạc Thanh Chu đi trong chốc lát trên đường phố, đột nhiên cảm thấy bảo điệp đưa tin trên người chấn động một chút.

Hắn lập tức lấy ra nhìn thoáng qua, vậy mà lại là quận chúa gửi tới.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ngươi cũng thật lợi hại, hậu cung giai lệ ba ngàn người đều không đủ ngươi dùng, lại bắt đầu chú ý với động vật? Con rồng kia, là đực hay cái, thành thật khai báo! 】

Trên đường phố đột nhiên náo nhiệt.

Binh lính tuần tra, Cẩm Y vệ, đạo sĩ Tử Kim quan cũng bắt đầu tiến đến Nam Quốc quận vương phủ.

Hiển nhiên, những người kia chết, bọn hắn lập tức liền biết.

Lạc Thanh Chu đi vào hẻm nhỏ đen nhánh, đợi mấy tên đạo sĩ Tử Kim quan vội vàng rời đi, đi ra ngoài, tiếp tục hướng về phía Tử Kim quan.

Vừa rồi cho dù hắn không động thủ, Nam Quốc quận vương phủ cũng hẳn là sẽ động thủ.

Cho nên cục diện rối rắm cũng chỉ có thể giao cho bọn hắn tự mình xử lý. Trước khi đi hắn nói câu kia, hi vọng có thể có chút tác dụng cho bọn hắn, hi vọng Hoàng đế sẽ không làm khó bọn hắn.

Suy nghĩ kỹ một chút, Hoàng đế bị chuyện mấy yêu quái đào tẩu mà giận điên lên?

Vì tìm tới người Tần gia, vậy mà trực tiếp động thủ đối với Vương thúc của mình.

Lại hoặc là, đây chỉ là những người Tử Kim quan và Cẩm Y vệ vì làm hắn vui lòng, chủ động đi?

Nếu như nghĩ đến chỗ càng sâu, có lẽ Hoàng đế đã bắt đầu bài trừ đối lập, có lẽ hắn đã dò xét ra, thái độ mà Nam Quốc quận vương phủ đối đãi Trưởng công chúa.

Cũng có thể.

Bất quá mặc kệ nguyên nhân gì, những hành vi này của hắn đều không khác nào tăng tốc tiến trình thất bại của hoàng đế.

Đã bắt đầu thi hành Thôi n lệnh, vốn đắc tội Phong Vương các nơi, hiện tại lại bắt đầu đắc tội những Vương gia ở kinh đô.

Tin tưởng Trưởng công chúa hẳn là rất vui khi nhìn thấy loại tình huống này?

Đương nhiên, gần đây phát sinh một ít chuyện, tin tưởng rất nhiều đều là Trưởng công chúa âm thầm thúc đẩy.

Từ khi hắn tiến cung nhìn thấy một chút tình huống, vị Trưởng công chúa kia thật không đơn giản.

Lạc Thanh Chu một bên tự hỏi, một bên đi tới góc Tây Bắc Tử Kim quan, nhìn về phía đằng sau phiến cửa gỗ.

Hắn đứng ở trong một góc khuất chờ đợi trong chốc lát.

Có mấy thần hồn bay lên từ bên trong quan, vội vàng bay hướng về phía Nam Quốc quận vương phủ.

Vị lão đạo sĩ kia hiển nhiên rất có thân phận ở bên trong Tử Kim quan, hắn tử vong tự nhiên sẽ gây nên Tử Kim quan chấn động, cho nên khẳng định sẽ có rất nhiều đạo sĩ đi qua xem xét.

Lúc này, bên trong Tử Kim quan chính là thời điểm phòng thủ lỏng lẻo nhất, cũng là cơ hội tốt nhất để hắn đi vào.

- Kẹt kẹt......

Đúng vào lúc này, phiến cửa gỗ đột nhiên mở ra, lại có hai tên đạo sĩ từ bên trong ra, sau đó vội vàng rời đi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters