Lạc Thanh Chu lại âm thầm chờ đợi chốc lát, trực tiếp đi về phiến cửa gỗ.
Lập tức thả người nhảy lên, nhảy vào.
Trong đạo quan đen kịt một màu chỉ có bên trên lầu các cách đó không xa sáng lên mấy ngọn đèn.
Hắn ẩn nấp ở trong một góc tối, đi về phía trước một khoảng cách, rất nhanh đã thấy được hai con Kỳ Lân đá bên trong nơi hẻo lánh.
Một đầu thông đạo đen nhánh xuất hiện ở giữa hai con Kỳ Lân đá, bậc thang một mực hướng xuống phía dưới kéo dài, thẳng vào lòng đất.
Đây cũng là địa lao của Tử Kim quan?
Lạc Thanh Chu thấy không có người ở bên ngoài thủ vệ, nghi ngờ một chút, ôm phất trần, nghênh ngang đi tới.
Mới vừa đi tới chỗ gần, trong hai mắt hai con Kỳ Lân đá đột nhiên sáng lên hai tia ánh sáng màu đỏ, cùng một chỗ chiếu hướng về phía hắn.
Trong lòng Lạc Thanh Chu run lên, bước chân không có dừng lại, tiếp tục đi đến địa lao.
Lúc này, ánh sáng đỏ trong hai mắt Kỳ Lân đá đột nhiên biến mất, đồng thời, từ miệng một Kỳ Lân đá trong đó truyền đến một hồi tiếng nói chuyện trầm thấp.
- Là Vương sư huynh, đoán chừng vừa thay ca, đến địa lao thư giãn một chút.
- Ha ha, đoán chừng là vì ban ngày hôm nay bắt được phụ nhân kia, Vương sư huynh thích nhất phụ nhân nở nang như thế......
Tiếng hai người đối thoại rất nhanh biến mất.
Lạc Thanh Chu giả bộ như không có nghe thấy, hơi cúi đầu, rất bình tĩnh tiếp tục đi xuống bậc thang.
Không bao lâu đi đến cuối cùng, chuyển một chỗ ngoặt, phía trước đột nhiên xuất hiện một màn sáng màu đỏ, ngăn ở trong thông đạo.
Nếu như không phải đạo sĩ Tử Kim quan, chỉ sợ rất khó thông qua màn ánh sáng này? Lại hoặc là chỉ cần tiếp xúc màn ánh sáng này liền sẽ gây ra cảnh báo.
Bước chân Lạc Thanh Chu dừng một chút, lập tức lấy ra Đại Bảo Nhị Bảo từ trong nhẫn chứa đồ, giấu ở trong tay áo rộng rãi, đi thẳng tới màn sáng.
- Phốc!
Một tiếng động nhỏ vang lên.
Hắn trực tiếp xuyên thấu màn sáng, tiếp tục đi lên phía trước.
Quả nhiên, có Đại Bảo cùng Nhị Bảo, tất cả kết giới trận pháp đều có thể tùy tiện thông qua.
Trong lòng hắn thầm thấy may mắn, lập tức thu hồi Đại Bảo Nhị Bảo, tiếp tục bước nhanh đi thẳng về phía trước, rất mau ra khỏi thông đạo, đi tới nhà tù.
Đầu tiên đập vào mắt hắn là từng dãy hình cụ hình thù kỳ quái, bộ dáng dữ tợn treo trên tường hoặc đặt bên trên khung sắt chỗ góc tường.
Hai tên đạo sĩ trung niên đang ngồi ở nơi đó đánh bài trúc, trước người một tên đạo sĩ trong đó chất đống một chồng kim tệ thật dày, một tên đạo sĩ khác thì vẻ mặt nghiêm túc, rất không kiên nhẫn thúc giục nói:
- Nhanh lên.
Tên đạo sĩ hơi mập thắng tiền kia, tâm tình cao hứng, nhìn Lạc Thanh Chu một chút, cười nói:
- Vương sư đệ, vừa thay ca? Có muốn tới chơi vài ván?
Lạc Thanh Chu che miệng, hơi cúi đầu, ho khan vài tiếng, âm thanh khàn giọng nói:
- Có chút không thoải mái, không chơi, hai vị sư huynh chơi đi.
Đạo sĩ hơi mập cười nói:
- Không thoải mái còn tới chơi gái? Hắc hắc, chơi xong hẳn là liền tốt nhỉ?
Lập tức giơ tay ném ra một chuỗi chìa khoá nói:
- Ban ngày bắt được hai người tươi mới, giam giữ bên trong lao thất số năm, đi thôi, đừng giết chết là được, đến lúc đó chúng ta còn muốn chọn mấy người để luyện thi.
- Thật dông dài, nhanh đẩy bài!
Một tên đạo sĩ khác lập tức không kiên nhẫn thúc giục. Đạo sĩ hơi mập cười hắc hắc, đẩy ra bài trúc trong tay.
Lạc Thanh Chu tiếp nhận chìa khoá, cúi đầu, bước nhanh đi thẳng về phía trước, nhìn bộ dáng vô cùng lo lắng.
Hắn nhìn thoáng qua chìa khóa trong tay, hết thảy có mười chuôi chìa khoá, phía trên từ một đến mười, đều có số hiệu.
Nhưng nhà tù rất lớn, bên trong cũng rất sâu, hiển nhiên không chỉ mười gian lao thất.
Không biết bên trong lao thất khác nhốt người nào.
Những đạo sĩ này tựa hồ mỗi ngày đều bắt người, người bị chộp tới có thể tùy tiện để đạo sĩ trong quan ô nhục, cuối cùng thậm chí còn có thể luyện thành thi nô, cho dù tà ma ngoại đạo cũng không trở thành diệt tuyệt nhân tính cùng dơ bẩn như thế.
Trong lòng Lạc Thanh Chu tràn đầy phẫn nộ, đứng ở trước cửa lao thất thứ nhất.
Hắn liếc mắt nhìn hai phía, lấy ra chìa khóa, từ từ mở ra khóa sắt, lập tức cẩn thận từng li từng tí đẩy ra cửa nhà lao.
Bên trong lập tức truyền đến một cỗ hôi thối.
Trong góc đen nhánh, mấy tên nam tử đang co rúm, thậm chí còn có một đứa bé, sau khi nhìn thấy cửa sắt mở ra, đều chụm cùng một chỗ, run lẩy bẩy.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, khép cửa phòng lại, cũng không có khóa lại.
Hắn lại lấy ra chìa khoá, mở ra lao thất thứ hai.
Góc tường lao thất có dựng một cây cọc gỗ, trên mặt cọc gỗ cột một nữ tử trần như nhộng.
Nữ tử kia cúi đầu, tóc tai bù xù, không biết có phải ngủ thiếp đi hay không, hay là hôn mê.