Trên mặt đất bên cạnh thấy một chút quần áo bị xé nát, nhìn giống như trang phục võ giả đang mặc.
Lạc Thanh Chu an tĩnh một chút, đi vào, chuẩn bị giúp nàng mở ra dây thừng trên người, ai ngờ vừa tới gần nàng, đã thấy nàng đột nhiên giơ lên một chân, hung hăng đá hướng về phía dưới háng của hắn, miệng cắn răng chửi bới nói:
- Súc sinh!
Lạc Thanh Chu tuỳ tiện né tránh, cũng không nói chuyện, đi qua từ bên mặt nàng, trong tay lóe lên hàn mang, giúp nàng cắt đứt dây thừng trên người.
Thân thể nữ tử mềm nhũn, trượt xuống mặt đất, lập tức lại đánh tới bắp đùi của hắn, hé miệng, chuẩn bị cắn xé hắn.
Lạc Thanh Chu lui lại né tránh, nói:
- Lưu lại khí lực chờ một lúc nhớ kỹ chạy trốn.
Nói xong, ném cho nàng một kiện áo bào nam tử, quay người đi ra lao thất.
Nữ tử sững sờ một chút, ngẩng đầu, mặt mũi tràn đầy kinh nghi mà nhìn bóng lưng hắn rời đi.
- Cạch!
Lạc Thanh Chu lại mở ra lao thất thứ ba.
Bên trong giam giữ hai tiểu nam hài, nhìn bộ dáng hẳn là một đôi huynh đệ sinh đôi, lúc này đang ôm ở cùng một chỗ, trốn ở trong góc tối, run lẩy bẩy.
Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:
- Chờ một lúc nhớ kỹ đi ra ngoài.
Hắn khép hờ cửa nhà lao, cũng không khóa lại, lại đi mở ra lao thất thứ tư.
Bên trong lao thất cũng không có người, nhưng mặt đất còn lưu lại một vết máu lớn, còn có rất nhiều tóc.
Lạc Thanh Chu nhìn mấy lần, đóng lại nhà tù, lại lấy ra chìa khoá, đi mở lao thất thứ năm ở giữa.
Cửa nhà lao vừa mở ra, trong góc tối bên cạnh đột nhiên có một thân ảnh đánh tới, cắn một cái về phía hắn.
Lạc Thanh Chu một tay bóp lấy cổ hắn, định mắt nhìn lại, là một phụ nhân trẻ tuổi, nhìn cách ăn mặc trên người, hẳn là nữ tử đại hộ nhân gia.
Lúc này phụ nhân liều mạng giãy dụa, duỗi ra móng tay muốn nắm hắn, giọng the thé chửi rủa:
- Súc sinh! Bọn súc sinh các ngươi! Thiên lôi đánh xuống, chết không yên lành.
Bên trong nơi hẻo lánh cách đó không xa, một nữ hài đang ngồi, đầu tóc cô bé rối bời, trên mặt có hai vết roi, váy áo trên người vỡ vụn, trên đùi lưu lại một chút vết máu, lúc này đang toàn thân run rẩy từ dưới đất bò dậy, miệng sợ hãi nói:
- Mẫu thân.... Mẫu thân.... Không nên thương tổn mẫu thân của ta......
Nàng vừa đứng lên, thống khổ té ngã trên mặt đất, có máu tươi từ trên đùi nàng chảy xuống, nàng khóc nói:
- Mẫu thân, đau..... Xảo Nhi đau.......
Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm một hồi cái váy nhuốm máu của nàng, đột nhiên đi tới.
Thân thể phụ nhân mềm nhũn, ngồi trên mặt đất, lập tức cuống quít trên mặt đất bò nhanh đuổi tới cạnh hắn, khóc lóc mở miệng cầu khẩn.
- Không muốn.... Đừng lại tổn thương nàng, van cầu ngươi..... Thiếp thân nguyện ý, thiếp thân nguyện ý cùng ngươi..... Van cầu ngươi.......
Lạc Thanh Chu đi đến trước mặt tiểu nữ hài kia, một tay đỡ nàng, một tay chậm rãi xốc lên váy vỡ vụn của nàng.
Thân thể hắn run lên, sắc mặt trở nên trắng bệch, run rẩy giơ tay lên, cầm lên cây phất trần đã đứt gãy làm đôi dưới đất.
Nữ hài khóc nói:
- Mẫu thân..... Mẫu thân.......
Phụ nhân chạy tới, ở phía sau khóc lúc cầu khẩn.
- Van cầu ngươi, không muốn, nàng sẽ chết mất..... Van cầu ngươi......
Lập tức nhào vào trên người hắn, cắn xé nện đập.
Lạc Thanh Chu nhìn máu tươi không ngừng chảy xuống trên đùi nữ hài, chậm rãi nhắm mắt lại, lập tức hít sâu một hơi, tay cầm phất trần run rẩy, chậm rãi dùng sức kéo ra.
Nữ hài thê lương kêu thảm một tiếng, thân thể mềm nhũn, ngất đi......
Phụ nhân cũng gào khóc.
Lạc Thanh Chu lập tức lấy ra linh dịch do Nhật Nguyệt bảo kính sinh ra và thuốc bôi vết thương, đưa cho phụ nhân sau lưng nói:
- Nhanh giúp nàng bôi lên trên, những thuốc này rất có hiệu quả, có lẽ có thể cứu nàng.
Phụ nhân sửng sốt một chút, mặt đầy nước mắt nhìn hắn.
Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng cười hèn mọn của tên đạo sĩ hơi mập kia:
- Vương sư đệ, động tĩnh làm sao làm lớn như thế? Lại chơi cái trò gì mới? Để sư huynh tới học một ít.
Thân ảnh đạo sĩ hơi mập, đột nhiên xuất hiện ở cửa ra vào, còn chưa thấy rõ bên trong, miệng đã cười hắc hắc nói:
- Đúng rồi Vương sư đệ, nhìn thấy một nửa phất trần kia của ta không? Hắc hắc, vừa rồi nữ hài kia..... Hả?
Bên trong nơi hẻo lánh của lao thất, chỉ có kia hai mẹ con đang ôm cùng nhau, Vương sư đệ lại không thấy tung tích.
Đạo sĩ hơi mập sửng sốt một chút, đang muốn quay đầu nhìn về phía bên trong góc hẻo lánh khác, cửa ra vào âm thầm đột nhiên duỗi ra một cánh tay, bóp lấy cổ hắn, bắt hắn vào lao thất.
Lập tức, đóng cửa sắt lại.
Đạo sĩ hơi mập trừng to mắt, một quyền đánh qua bên cạnh, nhưng chỗ cổ lại đột nhiên truyền đến một cỗ đau nhức kịch liệt, trực tiếp để thân thể hắn mềm nhũn, nắm đấm vô lực rủ xuống...