Chương 1921: Giết người phóng hỏa, giết sạch giết hết! (1)

Một tay Lạc Thanh Chu bóp lấy cổ của hắn, một tay cầm kia một nửa phất trần, ‘Phốc’ một tiếng, trực tiếp đâm vào trái tim hắn, từ trước ngực hắn xuyên qua đến phía sau lưng.

Hắn cũng không có lập tức tử vong.

Lực phòng ngự của nhục thân cùng năng lượng trong cơ thể vùng vẫy giãy chết, để hắn giờ khắc này càng thêm thanh tỉnh.

Hắn mở to hai mắt, há hốc mồm, muốn phát ra tiếng kêu to.

Nhưng, cổ họng bị bóp, xương cổ ‘Rắc’ một tiếng, toàn bộ bị bóp nát, trong miệng hắn chỉ có thể phát ra âm thanh ‘Ôi ôi’ hoảng sợ mà tuyệt vọng.

Lạc Thanh Chu cầm đoạn chuôi phất trần, đột nhiên rút ra từ trong thân thể của hắn, lại ‘Phốc’ một tiếng, nặng nề mà cắm vào.

Đạo sĩ hơi mập đau đến con mắt muốn lồi ra ngoài, há hốc miệng, toàn thân run rẩy một chút, trong cổ họng cũng rốt cuộc không phát ra được một tia âm thanh.

- Ầm!

Lạc Thanh Chu lại đập một quyền vào trên mặt của hắn, trực tiếp đập lõm xương mặt của hắn xuống.

Lập tức ném hắn xuống đất, trước khi hắn triệt để mất đi ý thức, một cước giẫm ở trên đầu hắn, ‘Bành’ một tiếng, trực tiếp giẫm đầu hắn vỡ toang, máu thịt be bét, triệt để mất mạng.

Về phần thần hồn của hắn, cũng bị một quyền đánh hôi phi yên diệt.

Phụ nhân bên trong nơi hẻo lánh ôm nữ hài trong ngực, trừng to mắt nhìn một màn này.

Lúc này, bên ngoài đột nhiên lại truyền đến một trận tiếng bước chân.

Lập tức, một tên đạo sĩ mò đầu vào, đang muốn nói chuyện, Lạc Thanh Chu một phát bắt được tóc của hắn, trong tay lóe lên hàn mang, ‘Xùy’ một tiếng, trực tiếp cắt mất đầu hắn.

Đầu lăn xuống mặt đất.

Thi thể không đầu mờ mịt đứng tại chỗ mấy giây, mới ‘Bịch’ một tiếng, ngã lệch trên mặt đất.

Lạc Thanh Chu ra lao thất, lấy ra chìa khoá, mở ra toàn bộ tất cả cửa sắt của lao thất còn lại.

Lúc này, phía trước đột nhiên có một tên đạo sĩ đang cầm hình cụ đi tới, gặp một màn này sửng sốt một chút, cau mày nói:

- Vị sư huynh này, ngươi mở hết cửa nhà lao ra làm gì?

Lạc Thanh Chu đi đến trước mặt hắn, chìa khoá trong tay ‘Phốc’ một tiếng, không hề có điềm báo trước, trực tiếp xuyên thấu cổ họng của hắn, lập tức rút ra từ phía sau cổ hắn, lại đột nhiên một quyền đập vào bên trên phía sau lưng của hắn, trực tiếp đập toàn bộ phía sau lưng hắn sụp đổ xuống, đâm xuyên qua trái tim.

Không đợi hắn ngã xuống đất, trong tay Lạc Thanh Chu lóe lên hàn mang, lại trong nháy mắt cắt mất đầu hắn.

Đầu cùng thi thể không đầu ‘Bịch’ một tiếng, đồng thời té ngã trên mặt đất.

Lạc Thanh Chu vứt bỏ chìa khoá, lấy ra cây gậy gỗ đen nhánh, trực tiếp đi đến bên trong tận cùng nhất của nhà tù.

- Ba! Ba! Ba!

Chỗ sâu trong nhà tù đột nhiên truyền đến một trận âm thanh roi da quất vào thân thể, cùng tiếng chửi rủa cắn răng nghiến lợi.

- Nói hay không! Nói hay không!

Bên trong nơi hẻo lánh tận cùng bên trong nhất nhà tù, có đốt một ngọn đèn, trên tường treo rất nhiều hình cụ.

Một tên nam tử trần như nhộng bị trói ở trên một cái cọc gỗ, một đạo sĩ trung niên đang cầm một đầu roi da có gai, ở một bên dùng sức đánh, một bên mắng.

Nam tử kia từ đầu đến cuối cúi đầu không nói một lời.

Đạo sĩ trung niên nghiến răng nghiến lợi, trực tiếp quơ roi trong tay, hung hăng quật mặt của hắn.

- Ầm!

Đúng vào lúc này, gian lao thất nào đó phía sau hắn đột nhiên truyền đến một tiếng vang, tia lửa văng khắp nơi, khóa sắt kim cương trên cửa sắt lập tức bị nện vỡ nát.

Đạo sĩ trung niên nghe được động tĩnh, lập tức dừng roi lại, quay đầu nhìn lại, lập tức biến sắc, phẫn nộ quát:

- Ngươi đang làm cái gì? Ở trong đó giam giữ Kim Thi còn chưa luyện chế thành công, ngươi đập chìa khóa làm cái gì? Ngươi là đệ tử trong điện nào?

Thân ảnh đang cầm cây gậy không có để ý hắn, trực tiếp tiến vào lao thất.

Đạo sĩ trung niên gặp một màn này, quá sợ hãi, cuống quít xoay người lướt qua đi quát:

- Ngu xuẩn! Đi ra.

- Ầm!

Ai ngờ hắn vừa lao tới cửa, một cây gậy đen nhánh đột nhiên từ bên trong đập ra, trực tiếp đập vào mặt của hắn.

Mặc dù hắn đã có chỗ phòng bị, trên người không chỉ có hiện lên vòng kình phong bảo hộ, còn hiện lên lồng ánh sáng hộ thể, nhưng khi bị cây cây gậy đen nhánh công kích, hai tầng vòng bảo hộ vậy mà không chịu nổi một kích, trong nháy mắt bị nện vỡ nát.

Hắn trực tiếp bị đập bay ra ngoài, gương mặt lõm xuống, máu tươi chảy ra.

Không đợi hắn rơi xuống đất, đạo thân ảnh kia đã lao lên, ‘Phanh’ một gậy đập vào trên cổ của hắn! Hành động nhanh chóng tuyệt luân

Toàn bộ cổ của hắn, lập tức bị nện vỡ nát, đồng thời, toàn bộ thân thể hắn cũng bị đập xuống mặt đất.

- Ầm!

Không đợi Thần hồn của hắn bay ra, bên trên gậy gỗ đen nhánh kia đã xuất hiện một đầu lôi điện màu tím, trực tiếp đạp nát đầu hắn, lại đập nát nhừ thần hồn vừa muốn bay ra từ đỉnh đầu hắn, trong nháy mắt hồn phi phách tán, một mạng quy thiên.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters