Chương 1922: Giết người phóng hỏa, giết sạch giết hết! (2)

Lạc Thanh Chu cũng không dừng lại, lại vung lên gậy gỗ, đều nện đứt khóa sắt bên trên tất cả lao thất.

Lập tức đi đến bên trong nơi hẻo lánh, nhìn về phía tên nam tử bị cột vào trên cọc gỗ, tên nam tử kia cũng ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc.

Không phải đại ca.

Trong lòng Lạc Thanh Chu thất vọng, một gậy nện đứt xích sắt trên người hắn, nói:

- Mau đi ra đi.

Nói xong, hắn lại đi lao thất khác, lần lượt tìm kiếm, nhưng cũng không có tìm được đại ca.

Chẳng lẽ bị dời đi rồi?

Hắn đập bể tất cả cửa nhà lao, đều thả ra hết người ở bên trong, lại đập hư trận kỳ duy trì kết giới, lập tức đi ra nhà tù, nhảy lên nóc nhà, vung vẩy tất cả phấn hoa trên người ra ngoài.

- Oanh!

Hắn đánh ra một quyền, kình phong hóa thành gió lốc nổ tung lên, trong nháy mắt cuốn lên những phấn hoa kia, bay lả tả hướng về cả tòa đạo quan.

Làm xong hết thảy, hắn nhảy xuống nóc nhà, đứng ở trước cửa phòng giam.

Lúc này, mấy tên đạo sĩ tựa hồ đã nhận ra dị thường, vội vàng chạy đến.

Trong đó một tên lão đạo sĩ tóc hoa râm, trên người bộc phát ra khí tức cường đại, nhìn thấy hắn, lập tức hỏi:

- Bên trong chuyện gì xảy ra?

Vừa dứt lời, hắn đột nhiên biến sắc, vung lên phất trần trong tay, đánh về phía giữa không trung, há miệng quát:

- Cẩn thận!

- Đinh.

Giữa không trung có một thanh phi kiếm bị hắn vung ra phất trần đánh trúng, đột nhiên lóe lên, lại biến mất không thấy.

Vậy mà lúc này, Lạc Thanh Chu đứng ở trước cửa phòng giam đã biến mất không thấy gì nữa.

- Oanh!

Một tiếng bạo hưởng.

Quyền mang màu vàng kim nổ tung, một cỗ lực lượng khổng lồ đập tới ngực tên lão đạo sĩ này.

Lão đạo sĩ là một tên điện chủ khác của Tử Kim quan, tu vi nhục thân cũng đạt tới cảnh giới Đại Võ Sư, thần hồn càng đến Luyện Thần cảnh hậu kỳ, chỉ thiếu chút nữa có thể tấn cấp Phân Thần cảnh.

Nhưng giờ phút này, đối mặt với nắm đấm mang theo lực lượng kinh khủng, lão lại tránh cũng không thể tránh, chỉ có thể toàn thân bộc phát ra hào quang màu vàng, huy động phất trần trong tay ngăn cản.

Lão bị đánh bay thẳng ra ngoài.

Khi quyền thứ hai của Lạc Thanh Chu từ trên trời giáng xuống, lồng ánh sáng hộ thể trên người lão ta lập tức bị phá thành mảnh nhỏ, lồng ngực trực tiếp bị một quyền đánh nát, nặng nề nện xuống đất, trong nháy mắt không thể động đậy, vậy mà không chịu nổi một kích.

- Oanh!

Lạc Thanh Chu ra quyền thứ ba trực tiếp tiễn lão ta quy thiên.

Đồng thời, thần hồn Luyện Thần cảnh hậu kỳ của lão ta còn chưa kịp xuất khiếu, đã bị một quyền đánh hôi phi yên diệt.

Gặp một màn này, mấy tên đệ tử phía sau lão ta lập tức hoảng sợ đến cực điểm, quay người muốn chạy trốn.

Nhưng trong bóng tối sớm có một sợi thần hồn cùng một thanh phi kiếm xuất quỷ nhập thần đang chờ bọn hắn.

- Xùy!

Đầu mấy tên đạo sĩ trong nháy mắt bị cắt xuống, đầu người nhanh như chớp lăn cùng một chỗ.

Mấy người trốn ra từ trong phòng giam dưới lòng đất thấy cảnh này, đều là bị hù mặt không còn chút máu, dừng bước.

Lạc Thanh Chu cũng không lại nhìn bọn hắn một chút, đi thẳng đến phòng ốc bên cạnh, đạp cửa mà vào.

Trong phòng, một tên lão đạo sĩ vừa xuống giường, đang vội vàng mặc quần áo, trên giường còn một phụ nhân trần như nhộng nằm đấy.

Lạc Thanh Chu mới vừa đi vào, tên lão đạo sĩ kia lập tức rút ra bảo kiếm trên đầu giường, phẫn nộ quát:

- Tặc nhân từ đâu tới, ban đêm dám xông vào Tử Kim quan ta.

- Bang!

Lạc Thanh Chu vung ra một gậy, trực tiếp nện đứt bảo kiếm trong tay lão ta, lập tức lại một gậy đập vào trên đầu của lão, trong nháy mắt nện hắn thành một bãi thịt nát.

Phụ nhân trên giường, bị hù hét ầm lên.

Lạc Thanh Chu ném một thùng dầu thắp vào trong phòng, nói:

- Đi mau!

Lập tức, hắn đi ra gian phòng lại đi một gian phòng khác.

Giữa không trung, thần hồn hai tên đạo sĩ đột nhiên bay tới, lớn tiếng hỏi:

- Chuyện gì xảy ra? Có tặc nhân xâm nhập?

- Bạch!

Vừa dứt lời, một thanh phi kiếm đen như mực đột nhiên từ trong đêm tối xuất hiện, trong nháy mắt cắt mất đầu của bọn hắn.

Bên trên phi kiếm còn mang theo một đầu lôi điện màu tím, trực tiếp đốt cháy Thần hồn của bọn hắn thành tro.

Lạc Thanh Chu đều giội vào cả căn phòng một thùng dầu thắp lớn.

Đạo sĩ cao thủ trong đạo quan cũng không có mấy người, không biết là cùng vị quan chủ kia đi trong cung nghênh đón quý khách, hay là đi Nam Quốc quận vương phủ, lại hoặc là vốn không có mấy người.

Thẳng đến Lạc Thanh Chu khi giội tất cả các gian phòng tràn đầy dầu thắp, mới có một đám đạo sĩ tốp năm tốp ba từ bên ngoài vội vàng trở về.

Có một vài đạo sĩ ngồi trong phòng, thần hồn bay ra ngoài, chỉ còn lại có nhục thân ngồi ở trong gian phòng.

Lạc Thanh Chu một gậy đều đánh bọn hắn nhão nhoẹt.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters