Thần hồn của bọn hắn cảm ứng được, tự nhiên đều vội vàng chạy về.
- Phừng phừng...
Lạc Thanh Chu ném ra cây châm lửa, đốt lên dầu thắp bên trong toà lầu các cao nhất ở giữa đạo quan.
Trên đỉnh toà lầu các kia còn có bức tượng của một lão đạo sĩ tiên phong đạo cốt, hẳn là người sáng lập Tử Kim quan.
Lúc này, tầng dưới lầu các trong nháy mắt dấy lên liệt hỏa hừng hực.
Lạc Thanh Chu cầm bó đuốc, bắt đầu nhóm hết lửa ở trong các căn phòng khác.
Trong khoảnh khắc, phòng ốc trong toàn bộ Tử Kim quan đều dấy lên lửa cháy hừng hực, lập tức chiếu sáng nửa mảnh bầu trời.
Mà những đạo sĩ vừa gấp trở về, vô luận là nhục thân hay là thần hồn vừa mới đi vào bên trong quan, Lạc Thanh Chu đánh giết trong chớp mắt, thân hồn đều diệt, một tên cũng không để lại.
- Oanh!
Toà lầu các ở giữa nhất đột nhiên bị đại hỏa đốt cháy sụp đổ xuống.
Lập tức, từng cỗ thi thể cứng ngắc đột nhiên từ bên trong nhảy ra, miệng phát ra tiếng la quái dị, cắn xé đập nện khắp nơi, cho dù hỏa diễm, bọn chúng cũng vọt thẳng đi vào, hoàn toàn không sợ.
Lúc này, giữa không trung cách đó không xa đột nhiên có một tên lão đạo sĩ bay tới, miệng gấp giọng la lên:
- Huyền Nhất! Huyền Nhất! Nhanh mở ra hộ quan đại trận.
Nhưng đạo sĩ trong quan đều bị Lạc Thanh Chu giết sạch chết hết, ngay cả thần hồn đều bị diệt, ai đáp lại lãi ta?
Lão đạo sĩ vừa sợ vừa giận, hối hả bay tới, bay đến một gian nhà ở phía bên phải.
Vì phòng ngừa địch nhân đánh lén, trên người lão ta ngoại trừ vòng kình phong bảo hộ, lồng ánh sáng hộ thể ra, còn có lồng ánh sáng màu vàng do pháp bảo ngưng kết thành.
Lão ta cũng không vội vã đi tìm địch nhân, mà vô cùng lo lắng chuẩn bị đi mở ra hộ quan đại trận.
Lẽ ra có địch nhân tiến đến, hộ quan đại trận sẽ lập tức chủ động mở ra, coi như không chủ động mở ra, cũng là người trông coi đại trận chủ động mở ra, lại không biết vì sao, đã đến loại tình trạng này, hộ quan đại trận vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Lão đạo sĩ quyết định tự mình đi mở.
Chỉ cần mở ra hộ quan đại trận, địch nhân mọc cánh cũng khó mà thoát, mà những ngọn lửa này cũng sẽ lập tức bị giội tắt.
Nhưng đang lúc lão ta xuyên thấu nóc phòng, chuẩn bị vào nhà, phía dưới đột nhiên bay tới một cây gậy màu đen mang theo lôi điện màu đỏ, ‘Bá’ một tiếng đập vào trên người lão ta.
Lão đạo sĩ hừ lạnh một tiếng, cũng không dừng lại, trực tiếp bay về phía góc phòng.
Trên người lão ta có ba tầng vòng bảo hộ, vòng bảo hộ tầng cuối cùng càng là pháp bảo ngưng kết mà thành, vô cùng cường đại, bất kể thần binh lợi khí gì cũng không thể lập tức đánh nát nó, cho nên lão ta có lòng tin đón lấy một côn này, sau đó bằng thời gian nhanh nhất bay đến nơi hẻo lánh, mở ra trận pháp.
Chỉ cần lão mở ra trận pháp, địch nhân ẩn núp trong phòng sẽ trong nháy mắt bạo lộ ra, sau đó sẽ bị trận pháp mưa to gió lớn công kích, mặc hắn ba đầu sáu tay, tạm thời cũng đừng nghĩ chạy ra nơi này.
Đợi đến khi quan chủ trở về, hừ.
Nhưng, ý nghĩ là mỹ hảo hiện thực thì lại......
- Ầm!
Cây gậy mang theo lôi điện màu đỏ lại trong nháy mắt đập vỡ ba tầng vòng bảo hộ trên người lão ta, lại nặng nề đập vào bộ ngực của lão, trực tiếp lại đập lão bay ra nóc nhà.
Lão đạo sĩ kinh hãi thất sắc.
Đang lúc lão nhịn đau nhức, chuẩn bị chạy trốn, một đạo thần hồn đột nhiên bay tới, ‘Oanh’ một quyền nện vào trên người lão.
Trên hai nắm đấm đó lóe ra lôi điện màu tím, vừa hay rơi vào trên người lão, lôi điện kia trong nháy mắt chui vào thần hồn của lão, quấn quanh toàn bộ thần hồn của lão.
- Ah.
Lão đạo sĩ nhất thời phát ra một tiếng kêu thê lương mà tuyệt vọng, không kịp phản kích, toàn bộ thần hồn liền ‘xuy’ một tiếng, bị thiêu đốt trống rỗng không còn gì.
Lạc Thanh Chu vẫn chưa dừng lại, thần hồn rơi xuống, tìm kiếm ở góc phòng, rất nhanh tìm được một lối vào dưới lòng đất.
Lối vào dưới lòng đất bày mấy lá cờ, còn có mấy tảng đá đỏ thẫm, mặt trên mơ hồ có một cỗ khí tức đặc thù đang lưu động.
Có lẽ là trận pháp gì đó.
Lạc Thanh Chu một gậy đánh nát mấy thứ này, lập tức đập vỡ ván gỗ ở chỗ lối vào, phía dưới xuất hiện một cầu thang kéo dài hướng xuống phía dưới.
Hỏa diễm đã nhanh muốn đốt tới bên này, hắn không dám do dự, trước dùng phi kiếm ở phía trước dò đường, lập tức cẩn thận từng li từng tí đi theo.
Phía dưới là một gian mật thất rộng rãi, bên trong mật thất có một ngọn đèn, trên vách tường khảm nạm lấy Nguyệt Quang thạch.
Cạnh vách tường bốn phía có chín pho tượng điêu khắc hình dáng đạo sĩ đứng thẳng, đỉnh đầu mỗi pho tượng đều cắm một thanh bảo kiếm.
Những pho tượng kia do chất liệu không biết tạo thành, ẩn ẩn hiện ra ánh sáng màu đỏ yêu dị dưới ánh đèn.