Mà phía trên chín chuôi bảo kiêm có kiếm khí nồng đậm lưu động, hô ứng lẫn nhau, hiện lên từng sợi tơ kiếm khí mắt thường khó gặp, liên tiếp ở cùng nhau, ở giữa kết thành một trận đồ kì lạ.
Lạc Thanh Chu nhớ tới tên lão đạo sĩ vừa rồi trở về nói. Chẳng lẽ đây chính là hộ quan trận pháp của Tử Kim quan?
- Bạch!
Quản nó là cái gì, đập nát lại nói.
Lạc Thanh Chu lấy ra gậy gỗ đen nhánh, đi lên đánh vỡ nát một tượng đá đạo sĩ trong đó, lại một gậy đập gãy bảo kiếm phía trên. Mấy chuôi bảo kiếm này có lẽ là bảo vật, có lẽ có thể bán không ít tiền, nhưng hắn không dám mang về.
Nếu như phía trên làm có tiêu ký, đối phương có thể truy tung, đây chẳng phải hại người một nhà?
Cho nên hắn cũng không dám đi cầm những thứ ở trên người đám đạo sĩ.
- Ầm!.
Đang lúc hắn giơ cao cây gậy, đánh nát tượng đá đạo sĩ thứ hai, lại đánh gãy chuôi bảo kiếm thứ hai, các tượng đá khác vậy mà đều ‘Bá’ một cái mở ra hai mắt tinh hồng, bảo kiếm bên trên đỉnh đầu bọn họ cũng cùng nhau vù vù một tiếng, sáng lên kiếm mang.
- Xùy! Xùy! Xùy!.
Mấy đạo kiếm mang sắc bén vô song, trực tiếp bắn tới hắn. Lạc Thanh Chu không dám do dự, đánh một gậy đập gãy nát mấy đạo kiếm mang, lại quơ cây gậy trong tay, đập nhão nhoẹt tượng đá đạo sĩ thứ ba, lập tức lại nện gãy bảo kiếm phía trên.
Bảo kiếm còn lại vẫn đang vùng vẫy giãy chết, kết trận công kích.
Nhưng tốc độ Lạc Thanh Chu cực nhanh, gậy gỗ trong tay vừa cứng vừa đáng sợ, trong chốc lát lại đập vỡ mấy tượng đá, hủy đi mấy chuôi bảo kiếm.
Còn thừa lại ba cái, công kích càng ngày càng yếu.
Lạc Thanh Chu nhất cổ tác khí, trong nháy mắt lại hủy đi toàn bộ mấy cái còn lại.
Đến tận đây, toàn bộ thạch thất rốt cục an tĩnh lại.
Lạc Thanh Chu lại từ trong túi trữ vật lấy ra dầu thắp sớm đã chuẩn bị xong, hắt vẫy lên trên mặt đất, đang muốn nhóm lửa rời đi, đột nhiên cảm thấy Đại Bảo cùng Nhị Bảo trong nhẫn chứa đồ xao động bất an, ở bên trong nhảy nhót không ngừng, miệng còn phát ra tiếng kêu kỳ quái.
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, lập tức thả hai con thỏ trắng ra.
Đại Bảo cùng Nhị Bảo mới vừa ra tới, lập tức tránh nhảy xuống khỏi tay hắn, ‘Sưu’ một tiếng, cùng một chỗ nhảy về phía một khối đá ở giữa nhất thạch thất, cái mũi lập tức hít lấy, không ngừng ngửi tảng đá kia.
Lạc Thanh Chu vội vàng đi tới, ngồi xuống cẩn thận xem xét.
Tảng đá kia hiện lên màu nâu, chỉ cao gần nửa thước, nhìn bình thường giống như một khối đá đứt gãy xuống từ trên một khối nham thạch lớn, phía trên cũng không có bất kỳ khí tức ba động gì đặc thù. Thấy thế nào đều giống như một khối đá bình thường nhất.
Nhưng hai con này cũng không phải con thỏ phổ thông, lại vây quanh nó ngửi không ngừng, nhìn rất hưng phấn. Mà vị trí tảng đá kia là đứng ở vị trí chính giữa của chín bộ tượng đá vừa rồi.
Lạc Thanh Chu biết hai con thỏ bất phàm, cho nên ánh mắt giờ phút này nhìn về phía tảng đá kia cũng rất tò mò.
Hắn lấy ra dao găm võ giả, ở phía trên gõ gõ, bên trong đặc ruột, bắt đầu cẩn thận quan sát.
Thế nhưng vô luận hắn quan sát ra sao cũng không có phát hiện bất kỳ đầu mối nào.
Lúc này, nhiệt độ trên đỉnh đầu đã bắt đầu trở nên cao hơn, hiển nhiên hỏa diễm phía trên đã đốt tới chỗ phòng ốc này.
Hắn không dám lại trì hoãn, chủy thủ trong tay đột nhiên chém về phía tảng đá trước mắt.
- Đinh!
Dao găm sắc bén chạm vào tảng đá, tia lửa văng khắp nơi, nhưng tảng đá cũng không bị chém ra, phía trên vậy mà không có để lại một chút dấu vết.
Đây chính là dao găm võ giả vô cùng sắc bén.
Xem ra, tảng đá kia quả nhiên là bảo bối.
Lạc Thanh Chu lập tức lại lấy ra gậy gỗ đen nhánh, nếu như gậy gỗ có thể đạpa nát, như vậy muốn nó cũng vô dụng, không cần lại mạo hiểm mang đi, nhưng nếu như ngay cả gậy gỗ cũng không thể đạp nát, đó mới thật là bảo bối.
Nói như vậy, hắn có lẽ sẽ cân nhắc mạo hiểm mang đi.
- Đại Bảo, Nhị Bảo, tránh ra.
Lạc Thanh Chu giơ gậy gỗ trong tay lên, quát to một tiếng.
Hai con thỏ trắng tựa hồ biết được gậy gỗ trong tay hắn lợi hại, lúc hắn giơ gậy lên, lập tức nhảy nhót tránh ra.
- Bạch!
Lạc Thanh Chu dùng sức quơ gậy gỗ trong tay, đập tới tảng đá.
- Ẩm!
Một tiếng vang trầm!
Tảng đá cứng rắn ngay cả dao găm võ giả đều không thể chém ra dấu vết, vậy mà đột nhiên ‘Két’ một tiếng, bị gậy gỗ đập nứt ra.
Lạc Thanh Chu lập tức có chút thất vọng, lại giơ gậy lên đập cái thứ hai.
- Ầm!
Toàn bộ tảng đá lập tức phá thành mảnh nhỏ, rơi xuống trên mặt đất. Nhưng bên trong lại đột nhiên xuất hiện một vật, nhìn kỹ, lại là một tiểu đỉnh đen nhánh.
Tiểu đỉnh nhìn bình thường, không có bất kỳ ánh sáng gì lưu động. Trên vách đỉnh phía ngoài khắc rất nhiều hoa văn cổ quái, trong đỉnh thì đặt vào một viên châu màu đen, cũng không có bất kỳ quang trạch gì lấp lóe.