Nhưng lúc này, Đại Bảo cùng Nhị Bảo lại đột nhiên chạy tới, hưng phấn ngửi không ngừng tiểu đỉnh, mà khóe miệng chảy ra nước bọt, thoạt nhìn là muốn ăn.
Lạc Thanh Chu tóm lấy hai con con thỏ nhỏ, ném vào trong nhẫn chứa đồ, lập tức đưa tay cầm tiểu đỉnh.
Ai ngờ đúng vào lúc này, bốn phía tiểu đỉnh kia đột nhiên ‘Hoa’ phát ra một tầng màn sáng màu đỏ, trực tiếp bao phủ toàn bộ tiểu đỉnh ở bên trong.
Tay Lạc Thanh Chu lại đột nhiên bị ngăn cách bên ngoài, rốt cuộc khó mà tiến thêm mảy may.
Hắn sửng sốt một chút, lại sử xuất tất cả lực đạo, vẫn như cũ khó mà xuyên thấu tầng màn sáng kia.
Lúc này, những hoa văn cổ quái mặt ngoài tiểu đỉnh vậy mà giống như một đám tiểu xà, bắt đầu ở chậm rãi du động, nhìn cực kỳ quỷ dị.
Lạc Thanh Chu cảm nhận được nhiệt độ trên đỉnh đầu càng ngày càng cao, không dám trì hoãn, lập tức lấy ra gậy gỗ, thôi động lôi linh khí tức trong cơ thể, ‘Tư’ một tiếng, bên trên gậy gỗ đột nhiên sáng lên một đầu lôi điện màu đỏ.
Lôi linh chi điện màu đỏ, chuyên phá kết giới cùng hộ thuẫn.
- Ẩm!
Hắn vung gậy gỗ trong tay lên, nặng nề mà đập xuống.
- Ông —.
Màn sáng màu đỏ quanh tiểu đỉnh đột nhiên vù vù một tiếng, xuất hiện một vết nứt, nhưng vẫn không có phá vỡ, mà lại đang nhanh chóng chữa trị!
- Ầm! Ầm! Ầm!
Lạc Thanh Chu lại vung gậy gỗ lên, liên tục hung hăng đập ba lần, màn sáng màu đỏ rốt cục bị nện vỡ nát.
Đồng thời, viên châu đen nhánh bên trong chiếc đỉnh nhỏ, vậy mà ‘phốc’ một tiếng bạo liệt, biến thành một sợi khói xanh, biến mất không thấy gì nữa.
Lạc Thanh Chu nhìn một màn này, trong lòng âm thẩm suy đoán, màn sáng màu đỏ hắn là hộ thuẫn viên châu này ngưng kết, mà viên châu có khả năng chính là vì bảo hộ tiểu đỉnh không bị những người khác lấy đi.
Hiện tại viên châu vỡ vụn, tiểu đỉnh hẳn là thành vật vô chủ, sẽ không lại ngăn cản bất kỳ kẻ nào chạm đến.
Lạc Thanh Chu cẩn thận từng li từng tí vươn tay, quả nhiên rất nhẹ nhàng chạm đến tiểu đỉnh, mà tiểu đỉnh không còn có phản ứng khác.
Hắn do dự một chút, cũng không có lập tức lấy đi tiểu đỉnh, lại vung lên gậy gỗ trong tay liên tục hung hăng đập tiểu đỉnh mấy lần.
- Ầm! Ầm! Ầm!.m
Tiểu đỉnh bị nện lăn lóc trên mặt đất, hoặc cắm vào lòng đất, nhưng không chỉ có không có vỡ vụn, mà phía trên vậy mà không có để lại bất cứ dấu vết gì.
Từ khi hắn có được cây gậy gỗ đen nhánh, chưa bao giờ gặp phải vật liệu cứng như vậy.
Theo như cái này, tiểu đỉnh quả nhiên là một kiện bảo vật rất lợi hại.
Hắn không tiếp tục do dự, lập tức cầm lấy tiểu đỉnh, cất vào trong nhẫn chứa đồ, đặt ở bên trong dược viên, đặt ở cùng một chỗ với gốc cây nhỏ thần bí.
Sở dĩ không đặt chung một chỗ với hai con thỏ nhỏ là sợ bị hai con thỏ kia ăn mất.
Làm xong hết thảy, hắn đốt dầu thắp trên đất, lập tức thuận cầu thang lao lên.
Lúc này, trong phòng phía trên đã dấy lên lửa cháy hừng hực.
Quanh người hắn tạo nên vòng bảo hộ, bảo hộ mình ở bên trong, từ cửa sổ lao thẳng ra ngoài, hỏa diễm vừa tới gần hắn đã bị kình phong thổi đi.
Hắn ra khỏi phòng, gặp giữa không trung lại có mấy thần hồn đạo sĩ bay trở về, đều ở phía trên khóc lóc chửi mắng, một bộ dáng bi thống tuyệt vọng. Hiển nhiên, thần hồn của bọn hắn du lịch, nhục thân ngồi trong đạo quan, đã bị Lạc Thanh Chu đánh thành một bãi thịt nát.
Lấy tu vi thần hồn bọn hắn hiện tại, không có cách nào phụ thân đoạt xá, chỉ có thể phiêu đãng mấy ngày, triệt để mất đi nhục thân bổ dưỡng, dần dần héo rút biến mất, hồn phi phách tán, ngay cả cơ hội chuyển thân đầu thai cũng không có.
Bất quá, Lạc Thanh Chu cũng không định để Thần hồn của bọn hắn sống lâu mấy ngày.
Hắn nhìn mấy đạo thần hồn này, lập tức xuất khiếu, bay đi, trong tay lóe lên hàn mang, phi kiểm bắn nhanh mà đi, lúc này cắt mất đầu của hai thần hồn.
Mấy thần hồn khác gặp một màn này, lập tức kinh hãi, đang muốn chạy trốn, đã bị hắn đuổi kịp, một quyền một tên, đánh hồn phi phách tán, biến thành hư ảo.
Đúng vào lúc này, phương hướng hoàng cung đột nhiên có mấy thân ảnh bắn nhanh mà đến, một người trong đó phẫn nộ quát:
- Tặc tử nơi nào dám can đảm đến Tử Kim quan ta giương oai.
Thì ra mấy tên điện chủ của Tử Kim quan đêm nay đi theo Quan chủ vào trong cung, nghênh đón quý khách, thương lượng với quý khách.
Bọn hắn núp ở mật thất trong lòng đất, cho nên cũng không biết phía trên phát sinh chuyện gì.
Thủ vệ trong cung mặc dù nhìn thấy Tử Kim quan cháy, lại bị kết giới ngăn cách ở bên ngoài, không cách nào đi vào thông báo.
Thẳng đến khi đại hộ trận của Tử Kim quan bị vỡ vụn, cấm chế trên chiếc đỉnh nhỏ bị cưỡng ép phá hư, quan chủ Tử Kim đạo nhân mới phát giác không tuân lệnh, cuống quít đi ra từ trong lòng đất.