Chương 1926: Tiểu Nguyệt: Sư tỷ, ta đã nhìn thấy bộ mặt thật của hắn rồi. (1)

Mấy đạo thân ảnh kia trong nháy mắt đã tới.

Trên người bọn họ đều tản ra khí tức cường đại, một người trong đó càng đáng sợ, lại trực tiếp ngự kiếm mà đến.

Lạc Thanh Chu thấy một màn này, không chút do dự, hồn phách lập tức trở về cơ thể, vọt vào biển lửa, chạy trốn từ trong ngõ nhỏ phía sau. Đạo sĩ Tử Kim quan đều đã bị hắn giết không sai biệt lắm, chỉ còn lại có mấy nhân vật lợi hại nhất, hắn không cần phải ở tại chỗ này mạo hiểm.

Lão đạo sĩ dùng thân ngự kiếm kia hẳn là Quan chủ Tử Kim quan Tử Kim đạo nhân, từ thân hình mà xem, hẳn chính là đạo sĩ đêm đó hắn nhìn thấy dưới lòng đất.

Theo Nguyệt tỷ tỷ nói, muốn thân thể ngự kiếm, thần hồn thấp nhất cũng phải là phân thần cảnh hậu kỳ, bởi vậy có thể thấy được, thần hồn của đối phương vô cùng cường đại.

Đương nhiên, cũng có khả năng đối phương mang pháp bảo phi hành, dù sao cũng là chủ nhân của một quan.

Dù bằng cách nào, Lạc Thanh Chu không thể ở lại. Biến cố nơi này đã khiến cho cả kinh đô chú ý, hoàng cung khẳng định cũng phái rất nhiều cao thủ đến xem xét.

Nếu như hắn lại tham lam đến lúc đó tên lão thái giám có được tu vi tông sư cũng đi ra, vậy hắn sẽ triệt để mất mạng ở chỗ này.

Đại ca không có ở Tử Kim Quan, sẽ ở nơi nào đây? Người mà hai tên đạo sĩ kia nói rõ ràng chính là đại ca.

Chẳng lẽ bị đưa vào trong cung?

- Tặc tử, chạy trốn nơi nào.

Đang lúc chạy nhanh trên mặt đất, thần hồn của hai lão đạo sĩ đột nhiên nhanh như chớp đuổi theo.

Tên lão đạo sĩ nhục thân ngự kiếm cùng với hai tên lão đạo sĩ khác đều hối hả bay về phía căn phòng đã bị lửa lớn thôn phệ, liều lĩnh bay vào bên trong lửa cháy hừng hực.

Tiểu đỉnh trên người Lạc Thanh Chu chính là có được từ lòng đất của căn phòng kia.

Mắt thấy thần hồn hai tên lão đạo sĩ đuổi theo, Lạc Thanh Chu cũng không để ý tới, bay thẳng đến mái hiên nhà, bắt đầu bỏ chạy về ngoại thành.

Hai tên lão đạo sĩ một bên đuổi theo, một bên thúc giục một thanh phi kiếm công kích, bất quá nhìn khoảng cách, nhiều nhất chỉ có thể đạt tới chừng hai mươi thước.

Trong lòng Lạc Thanh Chu hiểu rõ, tiếp tục mau chóng vút đi về tường thành.

Đồng thời, trên đường phố, trên tường thành, đều sáng lên bó đuốc, binh lính thủ thành cùng người trong quan phủ đều nhận được tin tức, một bên ở phía sau truy kích, một bên ở phía trước chặn đường.

Lúc sắp đến tường thành, Lạc Thanh Chu đột nhiên thay đổi phương hướng, bỏ chạy vào đường đi bên phải.

Hai tên lão đạo sĩ ở giữa không trung truy kích cũng thay đổi phương hướng, tiếp tục truy kích theo phía sau.

- Hưu!

Ai ngờ đúng vào lúc này, một thanh phi kiếm đen như mực đột nhiên bắn nhanh mà xuống từ trên đỉnh đầu hai tên đạo sĩ, trong nháy mắt đâm xuyên qua lồng ánh sáng hộ thể của một tên đạo sĩ trong đó, lại đâm xuyên qua thần hồn của hắn.

Tên kia lão đạo sĩ lập tức kêu thảm một tiếng, sắc mặt kịch biến, cuống quít bay xuống, chuẩn bị đào tẩu.

Nhưng một sợi thần hồn của Lạc Thanh Chu sớm đã lặng yên xuất khiếu, đang đợi phía dưới, gặp hắn bay tới, đột nhiên đánh tới một quyền.

- Oanh!

Một tiếng bạo hưởng, lôi điện màu tím hiện lên.

Tên lão đạo sĩ kia không kịp có bất kỳ phản ứng nào, trực tiếp bị đánh hồn phi phách tán, biến mất không còn tăm tích.

Sợi thần hồn này của Lạc Thanh Chu đánh một kích thành công, lập tức thu hồi phi kiếm, muốn diệt sát lão đạo sĩ còn lại.

Ai ngờ tên lão đạo sĩ kia gặp một màn này, không chỉ có không có chạy trốn, ngược lại nhe răng cười một tiếng, đột nhiên rút ra một cái chuông lục lạc từ trong tay áo, đột nhiên hướng tới sợi thần hồn lay động một hồi.

- Định đỉnh đang đang!

Sợi thần hồn này của Lạc Thanh Chu lập tức chấn động, vậy mà đột nhiên ổn định ở tại chỗ, không thể động đậy.

Không được.

Trong lòng hắn giật mình, lập tức cảm nhận được một luồng khí tức đáng sợ đánh tới.

Nhục thân hắn lập tức quay người trở về, đột nhiên nhảy lên một cái, ‘Oanh’ một quyền đánh về phía lão đạo sĩ đang lay động chuông lục lạc.

Nhưng đã quá muộn.

Bên trong chuông lục lạc đột nhiên bay ra một đạo hồng mang, ‘Xùy’ một tiếng, vậy mà trong nháy mắt xuyên thủng sợi thần hồn kia, sau đó xuyên vào trong cơ thể thần hồn, nổ tung lên.

Sợi thần hồn của Lạc Thanh Chu lập tức bị nổ vỡ nát.

Bản thể của hắn đột nhiên cảm thấy một trận đau đớn kịch liệt đánh tới, đồng thời, mắt tối sầm lại, đánh ra nắm đấm lập tức mềm yếu bất lực, nhục thân đang vọt lên cũng từ giữa không trung rơi xuống dưới.

- Đi chết đi cho lão đạo!

Tên lão đạo sĩ kia nghiến răng nghiến lợi, tiếp tục dùng sức quơ chuông lục lạc trong tay.

Sợi thần hồn kia của Lạc Thanh Chu lập tức bị đạo hồng mang thứ hai đập nện hôi phi yên diệt, biến thành hư ảo.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters