Chương 1927: Tiểu Nguyệt: Sư tỷ, ta đã nhìn thấy bộ mặt thật của hắn rồi. (2)

Lạc Thanh Chu chịu đựng đau nhức kịch liệt, thần hồn tàn phá đột nhiên toàn bộ xuất khiếu, phóng lên tận trời, trong tay lóe lên côn ảnh, ‘Tư’ một tiếng, sáng lên một đạo lôi điện màu đỏ, trực tiếp đập tới chuông lục lạc trong tay lão đạo sĩ.

Lão đạo sĩ cuống quít đem chuông lục lạc nhắm ngay hắn, miệng gầm thét một tiếng:

- Mở!

Chuông lục lạc ‘Đinh đinh đang đang’, ‘Xùy’ một tiếng bắn ra một đạo hồng mang càng to lớn hơn.

- Oanh!

Lạc Thanh Chu vung cây gậy đánh vào đạo hồng mang kia, lại trực tiếp đem đánh nát hồng mang, lại nặng nề đập vào chuông lục lạc.

- Keng –.

Một tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên, bên trên chuông lục lạc lập tức bạo phát ra một tầng quang thuẫn màu vàng kim.

- Ẩm! Ẩm! Ẩm!

Lạc Thanh Chu lập tức dùng hết tất cả hồn lực cùng lôi linh chi điện, toàn bộ vận chuyển đến bên trên gậy gỗ ở trong tay, hung hăng đập xuống chuông lục lạc.

Côn thứ nhất xuống, trực tiếp đập vỡ nát quang thuẫn màu vàng kim quanh thân chuông lục lạc, côn thứ hai xuống, trực tiếp đập vỡ chuông lục lạc.

- Ẩm!

Côn thứ ba, trực tiếp mang theo chuông lục lạc vỡ vụn đập vào ngực tên lão đạo sĩ kia.

Lồng ánh sáng hộ thể trên người lão đạo sĩ vậy mà không chịu nổi một kích, trong nháy mắt vợ vụn, toàn bộ thần hồn lập tức bị nện thành hai nửa.

Lão đạo sĩ kêu thảm một tiếng, muốn chạy trốn.

- Oanh!

Nắm đấm Lạc Thanh Chu mang theo lôi điện màu tím, đột nhiên đập lên một quyền, trực tiếp đập nát đầu hắn, lại đập vào trên một nửa thân thể khác của hắn! Hai nửa thần hồn của lão đạo sĩ trong nháy mắt bị nện hồn phi phách tán, một mạng quy thiên.

Mà lúc này, thần hồn bị tàn phá của Lạc Thanh Chư liều hết toàn lực bộc phát ra lần công kích mãnh liệt này, bắt đầu suy yếu.

Nếu như lúc này lại đến một tên đạo sĩ, dù chỉ là Luyện Thần cảnh hậu kỳ, chỉ sợ hắn đều ngăn cản không nổi.

Hắn lập tức chịu đựng đau nhức kịch liệt, bay xuống dưới, thần hồn chuẩn bị trở về cơ thể.

Nhưng chờ hắn bay xuống dưới đột nhiên phát hiện vậy mà không thấy nhục thân của mình.

Chuyện này quả thật không thể coi thường.

Hắn hoảng sợ dò xét tứ phương, bên trên cả con đường, cũng không tìm tới nhục thân, nhục thân của hắn vậy mà không cánh mà bay.

Mà hắn cảm giác không thấy nhục thân tồn tại.

Mà lúc này, trên đường phố và khắp nơi trong thành đều vang lên tiếng bước chân vội vàng của đám binh lính.

Đang lúc hắn lâm vào tuyệt vọng, lòng đất xuất hiện một vòng xoáy màu hồng, đồng thời, bên trong vòng xoáy truyền đến một đạo âm thanh quen thuộc:

- Hảo ca ca, mau vào! Nhục thân của ngươi trong ngực ta.

Là âm thanh của tiểu Nguyệt.

Lạc Thanh Chu nghe xong, vừa mừng vừa sợ, không dám mảy may do dự, cắn răng kiên trì, bay vào bên trong vòng xoáy.

- Phốc!

Một tiếng vang nhỏ, hắn xuyên thấu đi vào.

Lập tức, vòng xoáy màu hồng nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.

Khi những binh lính kia vội vàng chạy đến, tại chỗ một mảnh đen kịt, vẫn như cũ là mặt đất bàn đá xanh, tựa hồ không có cái gì xuất hiện qua. Thần hồn Lạc Thanh Chu đi vào một đầu thông đạo dưới lòng đất, bị một cỗ lực hút rất mạnh hút xuống dưới, không bao lâu, liền thấy được một thân ảnh màu đỏ quen thuộc.

Thân ảnh màu đỏ bị một lồng ánh sáng màu vàng đất bao phủ ở bên trong, trong ngực đang ôm nhục thân của hắn.

Lạc Thanh Chu lập tức run run rẩy rẩy bay đến, xuyên qua lồng ánh sáng, tiến vào bên trong nhục thân của mình.

Lập tức, hắn cảm thấy đau đầu khó nhịn, toàn bộ đầu giống như muốn nổ tung, trước mắt biến thành màu đen.

Một tia thần hồn bị diệt, thần hồn hắn bây giờ tàn phá không chịu nổi, vô cùng suy yếu.

Nếu không kịp thời tu dưỡng, rất có thể sẽ trực tiếp vỡ vụn, hồn phi phách tán.

Tiểu Nguyệt ôm hắn vào trong ngực, mở to hai mắt nhìn mặt hắn.

Thần hồn Lạc Thanh Chu bị hao tổn, hình thể trước đó biến ảo và xương mặt hiện tại cũng khôi phục nhanh chóng, bất quá còn may, trên mặt hắn vẫn như cũ mang theo cái mặt nạ, là bộ dáng của Sở Phi Dương.

Hắn hiện tại đau đầu khó nhịn, trước mắt biến thành màu đen, căn bản không nhìn thấy tiểu Nguyệt đang mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên nhìn hắn chằm chằm, run giọng nói:

- Tiểu Nguyệt, nhanh.... Mau rời khỏi nơi này.

- Nha.

Tiểu Nguyệt nhìn hắn thật sâu một cái, ngọc bội trước ngực lóe lên ánh sáng, tản ra một cột sáng màu vàng đất, chiếu về phía trước, lồng ánh sáng màu vàng đất trên người nàng trực tiếp mang theo nàng bắt đầu thông suốt xuyên thẳng qua ở dưới lòng đất.

Trên đường đi, tiểu Nguyệt trầm mặc lạ thường.

Lạc Thanh Chu thoáng giảm bớt một chút đau đớn, mở miệng hỏi:

- Tiểu Nguyệt, chúng ta đây là.... Đi nơi nào? Trong nhà người sao?

Tiểu Nguyệt nói:

- Chúng ta bây giờ đang lợi dụng pháp khí Thổ Hành di động trong lòng đất, có rất nhiều địa phương không thể đi. Ca.......

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters