Lúc này, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên rung động một chút.
Hắn lập tức lấy ra, nhìn về phía tin tức trên đó.
Quả nhiên là Nguyệt tỷ tỷ gửi tới.
Ánh mắt Tiểu Nguyệt chợt lóe, cũng ngẩng đầu, mở to mắt ra, nói:
- Ca ca, là ai gửi? Có phải sư tỷ không?
Lạc Thanh Chu mở tin tức.
Vào buổi tối, hoàng hôn mờ dần.
Trên sông Vân Vụ, sương mù mờ ảo, sông nước mùa đông bị nhuộm thành màu cam, lấp la lấp lánh, sông hoa như lửa.
Một chiếc thuyền nhỏ bên bờ sông.
Áo trắng như tuyết, mái tóc đen như mưa.
Một thân ảnh xinh đẹp như mộng như ảo đang yên lặng đứng ở mũi thuyền, hơi cúi đầu, nhìn ngọc thạch trong tay.
Dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết kia, nghiêng theo mặt trời lặn, không thấy rõ biểu tình trên mặt.
Bờ sông cách đó không xa.
Một thiếu nữ mặc quần áo màu hồng, đang xách lẵng hoa, nhảy nhót, hái hoa dại xung quanh, trong miệng còn đang vui vẻ ngân nga bài hát.
Một thiếu nữ khác mặc áo dài màu xanh biếc, cầm kiếm, không nhúc nhích đứng dưới một gốc cây lớn, ánh mắt đang ngơ ngác nhìn xa xa bên kia sông.
Gió đêm thổi qua, váy trắng trên thuyền nhỏ phiêu phiêu, ngón tay nhỏ khẽ động.
Trong khi đó.
Lạc Thanh Chu đang trốn trong thạch thất dưới lòng đất, dưới ánh mắt sáng quắc của Tiểu Nguyệt, mở ra tin tức.
Không có một từ, chỉ có một bức ảnh.
Trong ảnh, Tiểu Nguyệt mặc áo lót màu đỏ, lộ vai thơm trắng như tuyết, mái tóc rối bời, cùng hắn ngủ trong một cái chăn, ôm chặt lấy nhau, mặt dán mặt, vô cùng thân mật...
Giờ khắc này, trong thạch thất nhất thời lặng ngắt như tờ.
Lạc Thanh Chu nhìn tấm ảnh này, giật mình, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh.
Tiểu Nguyệt yên lặng rụt đầu lại, gắp một khối thịt lớn, đưa tới bên miệng hắn, cúi đầu, yếu đuối nói:
- Ca ca, ăn...
Lạc Thanh Chu hơi nhíu mày:
- Ngươi chụp?
Tiểu Nguyệt lập tức lắc đầu:
- Không phải ta, ta không có! Ca ca, muội muội có thể thề, nếu muội muội chụp, muội muội sẽ bị ngọn lửa hừng hực tối hôm qua thiêu chết.
Lạc Thanh Chu nhướng mày, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, nói:
- Ngươi không sợ lửa?
Tiểu Nguyệt cứng đờ một chút, vội vàng nói:
- Sợ! Muội muội sợ lửa nhất.
Lạc Thanh Chu híp mắt lại, lại nhìn về tấm ảnh thân mật trên bảo điệp đưa tin, trầm mặc một chút, hỏi:
- Hẳn là không chỉ có một tấm này chứ?
Tiểu Nguyệt lập tức nói:
- Cũng chỉ có một tấm này! Muội muội có thể thề.
Đúng lúc này, bảo điệp đưa tin đột nhiên lại sáng lên, lại một tin tức gửi tới.
Lạc Thanh Chu đưa tay mở ra, lại là một tấm ảnh...
Trong ảnh, Tiểu Nguyệt vai trần trắng như tuyết, nằm ở đó, mà hắn đang nằm sấp trên người Tiểu Nguyệt, mái tóc Tiểu Nguyệt lộn xộn, tựa hồ đang bị hắn...
Lạc Thanh Chu cứng đờ, quay đầu nhìn về phía nàng.
Tiểu Nguyệt cúi đầu, toàn bộ hai má vùi vào trong chén, không nói một tiếng.
Đầu Lạc Thanh Chu càng đau hơn.
Hắn lại nhìn chằm chằm vào bức ảnh một, trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ngươi tin ta không? 】
Một lát sau, đối phương trả lời: 【 Không tin 】
Lạc Thanh Chu: - ...
Hắn lập tức trả lời:
【 Nguyệt tỷ tỷ, đến lúc đó ta dẫn Tiểu Nguyệt đi qua, để cho nàng tự mình giải thích cho ngươi. Ta có thể thề, ta không chủ động chạm vào nàng ấy, tối qua đã bị thương, hôn mê, không biết gì cả 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ồ 】
Lạc Thanh Chu: 【 Đúng rồi, ta là thân thể, Tiểu Nguyệt là thần hồn, chúng ta cũng không có khả năng làm gì cả 】.
Nguyệt tỷ tỷ không trả lời nữa.
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, lại nói:
【 Nguyệt tỷ tỷ, tối hôm qua sau khi ta phân thần, có một luồng thần hồn bị diệt, hiện tại còn rất suy yếu, cái gì cũng không làm được, thân thể không thể đứng lên. Có thể mất vài ngày nữa mới có thể đi ra ngoài, đến lúc đó ta đi tìm ngươi 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không cần 】
Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta có một món quà muốn tặng ngươi. Không phải ngươi biết luyện đan cùng luyện chế pháp khí à? Có lẽ cần một cái đỉnh nhỉ? Tối hôm qua ta chiếm được một cái đỉnh nhỏ, thoạt nhìn rất lợi hại, đến lúc đó đưa cho ngươi 】
Vừa gửi xong, bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh run rẩy:
- Ca ca, tối hôm qua ngươi có được một cái đỉnh nhỏ? Đỉnh đâu? Lấy nó ra cho ta xem một chút được chứ! Là từ Tử Kim Quan?
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn Tiểu Nguyệt bên cạnh, thấy bộ dáng nàng rất kích động, dừng một chút, nói:
- Ta muốn đưa cho Nguyệt tỷ tỷ.
Tiểu Nguyệt vội vàng buông thức ăn trong tay xuống, năn nỉ nói:
- Ca ca, cho muội muội xem một chút, muội muội chỉ nhìn một chút, sẽ không muốn đồ của ngươi, được không?
Lạc Thanh Chu do dự một chút, suy nghĩ tối hôm qua nàng mạo hiểm cứu mình, hôm nay lại tới đưa cơm cho mình ăn, không tiện từ chối, nhìn nàng nói:
- Tiểu Nguyệt, chúng ta đã nói xong, ta muốn tặng tiểu đỉnh này cho Nguyệt tỷ tỷ, ngươi không thể lấy.