Tiểu Nguyệt liên tục gật đầu nói:
- Ừm ừm, ca ca, muội muội sẽ không muốn, muội muội chỉ muốn nhìn một cái.
Lúc này Lạc Thanh Chu mới lấy ra tiểu đỉnh đen kịt kia từ trong nhẫn trữ vật, đưa cho nàng.
Tiểu Nguyệt vội vàng kích động tiếp nhận trong tay, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm những hoa văn cổ quái trên vách đỉnh, lặp đi lặp lại nhìn hồi lâu, lại nhìn về phía bên trong tiểu đỉnh.
Lúc này, nàng đột nhiên lấy ra một viên bi màu đen, bỏ vào trong tiểu đỉnh.
- Ồ!
Tiểu đỉnh vốn nhìn bình thường, đột nhiên sáng lên hào quang, hoa văn trên vách đỉnh cũng bắt đầu di động.
Lạc Thanh Chu nhìn một màn này, có chút quen thuộc.
Ngay cả viên châu màu đen kia, tựa hồ cũng giống nhau.
Tiểu Nguyệt lập tức lấy ra viên châu màu đen từ trong tiểu đỉnh, tiểu đỉnh đang phát sinh dị biến lập tức lại khôi phục nguyên trạng, an tĩnh lại.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:
- Tiểu Nguyệt, tiểu đỉnh này thế nào? Ngươi có biết không?
Tiểu Nguyệt thu lại viên châu trong tay, nhíu mày, lập tức thở dài một hơi, lại lật tiểu đỉnh trong tay nhìn vài lần, vẻ mặt thất vọng nói:
- Ca ca, tiểu đỉnh này chính là một kiện pháp khí bình thường, không có tác dụng gì. Ta tưởng nó là một thứ tốt.
Lạc Thanh Chu nghe vậy hơi giật mình, nghi hoặc nói:
- Không phải chứ? Làm thế nào ta cảm thấy nó rất khác? Ta lấy ra từ dưới lòng đất Tử Kim Quan, lúc ấy nó bị một khối nham thạch bao vây, hơn nữa vị trí đặt là vị trí trung tâm nhất của trận pháp hộ quan Tử Kim quan, tựa hồ là trận nhãn. Ta nơi này có một cây gậy, rất cứng, lúc ấy những bảo kiếm rất lợi hại kia, đều bị một cây gậy của ta đập gãy, nhưng ta dùng cây gậy đánh cái đỉnh nhỏ này, nó không chỉ bình yên vô sự, hơn nữa phía trên một tia dấu vết cũng không lưu lại. Vì vậy, ta nghĩ rằng nó là một bảo vật.
Tiểu Nguyệt nắm trong tay, lại lật qua lật xem trong chốc lát, nói:
- Ca ca, có lẽ tài liệu nó luyện chế tương đối đặc thù, cho nên mới rất cứng rắn. Bất quá ta có thể xác định, nó chính là một tiểu đỉnh bình thường, lúc trước có thể coi là trận nhãn, bất quá sau khi trận pháp bị phá hư, nó liền không có tác dụng gì, chỉ có thể chứa một chút đồ đạc. Nếu ca ca đưa nó cho sư tỷ, có lẽ không tốt lắm, sư tỷ căn bản không dùng được, hơn nữa nó cũng không đẹp.
Lạc Thanh Chu nhíu mày nói:
- Nguyệt tỷ tỷ không thể lấy nó luyện đan hoặc luyện khí?
Tiểu Nguyệt cười nói:
- Đương nhiên không thể, luyện đan cùng luyện khí, đều dùng phẩm đỉnh cùng khí đỉnh đặc biệt, hơn nữa đều rất lớn, còn lớn hơn so với hai người chúng ta cộng lại, loại tiểu đỉnh này. Nhiều nhất là làm chén rượu hoặc bài trí, nếu ca ca thật sự muốn dùng nó làm lễ vật tặng cho sư tỷ, trong lòng sư tỷ có thể sẽ mất hứng.
Lạc Thanh Chu nói.
- Phải không?
Tiểu Nguyệt gật gật đầu, nói:
- Đương nhiên, ta rất hiểu sư tỷ, sư tỷ sẽ không muốn loại vật liệu vô dụng này…
Lập tức nàng lại nói:
- Ca ca, nếu ngươi muốn tặng cho sư tỷ lễ vật, ta nơi này ngược lại có mấy món lễ vật, ca ca có thể mang đi đưa cho sư tỷ.
Lạc Thanh Chu nói.
- À?
Lập tức đưa tay nói:
- Vậy ngươi trước trả tiểu đỉnh cho ta.
Tiểu Nguyệt nắm tiểu đỉnh trong tay, cười nói:
- Ca ca, dù sao tiểu đỉnh này cũng vô dụng, thôi thì cứ đưa cho muội muội, để muội muội đặt ở trong phòng làm một vật bài trí đi. Muội muội nơi này có rất nhiều bảo bối, ca ca có thể tùy tiện chọn.
Nói xong, lập tức lấy ra một cái túi bách bảo, đưa tới trước mặt hắn, vẻ mặt lấy lòng nói:
- Ca ca, tùy tiện chọn, lấy hết cũng được. Dù sao đồ của muội muội, đều là của ca ca.
Lạc Thanh Chu híp mắt, đột nhiên vươn tay, nắm lấy tiểu đỉnh trong tay nàng, chuẩn bị đoạt lấy.
Nhưng, Tiểu Nguyệt lại nắm rất chặt, lại dùng sức kéo vào trong ngực, ô ô nói:
- Ca ca, ngươi... Ngươi làm gì? Cho muội muội tiểu đỉnh, muội muội muốn... Không cần nhỏ mọn như vậy chứ, bảo bối của muội muội đều cho ngươi...
Lập tức lại nói:
- Muội muội còn ngủ cùng ngươi.
Thần hồn Lạc Thanh Chu còn chưa khôi phục, thân thể cũng không có khí lực gì, kéo kéo trong chốc lát, đau đầu khó chịu, chỉ đành buông tay, nói:
- Tiểu Nguyệt, trả tiểu đỉnh lại cho ta, ta đã nói với Nguyệt tỷ tỷ, muốn đưa cho nàng. Chờ lần sau ta có cái gì tốt hơn, lại đưa cho ngươi.
Tiểu Nguyệt lập tức nhét Tiểu Đỉnh vào bộ ngực phồng lên của mình, bĩu môi làm nũng nói:
- Ca ca, không cần, người ta muốn cái tiểu đỉnh này. Sư tỷ chỗ đó có rất nhiều thứ tốt, không quan tâm một cái tiểu đỉnh này.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua bộ ngực cao vút của nàng, lại suy nghĩ nàng cứu mình, hiện tại mình lại trọng thương chưa lành, còn cần nàng chiếu cố, hơn nữa mình hiện tại không hề có lực phản kháng, nếu như nàng...