Ai có thể ngờ rằng, thời gian ngắn ngủi chỉ mới trôi qua mấy tháng, quan hệ của hai người lại đột nhiên biến thành như bây giờ.
Bây giờ nghĩ lại, tựa như nằm mơ.
- Sư thúc...
Nhìn bộ dáng rụt rè có chút ngượng ngùng của nàng, trong tai vang vọng lời nói chân thành mà lớn mật vừa rồi của nàng, trong lòng hắn mềm nhũn, không khỏi vươn hai tay ra, muốn ôm nàng vào trong ngực.
Nhưng nơi này không phải động phủ của nàng, cũng không phải là chỗ không có người.
Nơi này là Lăng Tiêu Tông.
Nàng là phong chủ Kiếm Phong Lăng Tiêu tông, mà hắn là vãn bối của nàng.
Vì vậy, hắn do dự một chút rồi lui lại.
Gió lạnh thổi qua, mang đến một luồng khí lạnh.
Lệnh Hồ Thanh Trúc tỉnh táo lại, trên mặt lần nữa khôi phục vẻ mặt lạnh như băng, lui ra một bước, nghiêng người, nhìn về phía gió tuyết bên ngoài vách núi.
Lạc Thanh Chu hơi cúi đầu, cung kính đứng ở phía sau nàng.
Tô Phong từ con đường nhỏ bên cạnh đi tới, nhìn hai người một cái, cung kính nói:
- Sư phụ, Tông chủ bảo ngài đi chủ điện một chuyến, nói có chuyện muốn thương lượng cùng ngài.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy, hơi nhíu mày, gật gật đầu, xoay người rời đi, không nhịn được mà nhìn người nào đó phía sau một cái.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tô Phong sư tỷ, chúc mừng năm mới!
Tô Phong cười cười, nói:
- Sở sư đệ, chúc mừng năm mới. Ta còn có việc, không đi cùng ngươi được.
Nói xong, nàng cười phất phất tay, đi theo phía sau Lệnh Hồ Thanh Trúc.
Hai thầy trò rất nhanh đã biến mất trong gió tuyết xa xa.
Lạc Thanh Chu lại đứng bên vách núi một lát, mới đi xuống núi từ con đường phía sau.
Hắn muốn trở về thương lượng với Nhị tiểu thư một chút, tiện thể, đi Linh Thiền Nguyệt Cung một chuyến, nhìn người nào đó.
Với cách nói chuyện của âm hồn trong đại điện, cùng với thái độ khi quận chúa đưa thư cho hắn, khiến hắn có một cảm giác rất quen thuộc.
Nếu nó thực sự là nàng ấy, vậy cũng quá khủng khiếp.
Không phải nguy hiểm đáng sợ, nhưng khiến hắn khiếp sợ và khó hiểu.
Trên bậc thềm xuống núi phủ đầy tuyết.
Hắn vừa suy nghĩ chuyện này, vừa từ từ đi xuống chân núi.
Lúc đi tới chân núi, dấu chân hỗn loạn trên đường lớn đã sắp bị tuyết lớn che dấu, nhưng vẫn có thể thấy được, hôm nay khách quý đến Lăng Tiêu tông nhiều như thế nào.
Đoan Vương mang theo kết quả hắn từ chối trở về, không biết vị thái hậu và Hoàng đế kia sẽ nghĩ như thế nào, nhưng bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Vì để lấy đi tất cả quyền lực của trưởng công chúa, bọn họ tốn tâm tư tính kế, cuối cùng cũng tìm được một cơ hội như vậy, làm sao có thể dễ dàng buông tha.
Tựa như quận chúa nói, nếu như hắn lại lấy chuyện chính thê trong nhà để từ chối, đối phương rất có thể sẽ tức giận, làm ra chuyện càng đáng sợ hơn.
Hơn nữa, khả năng không chỉ riêng triều đình ép buộc hắn.
Lúc này đã là buổi trưa.
Cách đó không xa là những ngôi nhà ở ven sông, khói bếp lượn lờ.
Trên con đường mòn đã được bao phủ bởi tuyết dày, thỉnh thoảng sẽ có một vài con chim sẻ để lại dấu chân.
Giữa núi rừng cách đó không xa, có một con thỏ rừng thò đầu dò xét, đi ra kiếm ăn.
Bông tuyết trên sông trôi dạt, khói mờ ảo.
Một chiếc thuyền nhỏ dừng ở giữa dòng sông, một thiếu nữ mặc quần áo màu xanh m biếc để lộ đôi chân ngọc trắng như tuyết, ngồi ở mũi thuyền, hai chân đùa nghịch nước sông, nhàm chán ngẩn người.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, vẫn chưa đi qua, đi thẳng trở về nhà.
Trong tiểu viện của riêng mình, vẫn yên tĩnh như vậy.
Châu Nhi và Tiểu Điệp đang ở trong nhà sưởi ấm, nói chuyện.
Tiểu Điệp đang may quần áo, mà Châu Nhi đang cầm một thanh phi đao, đưa qua đưa lại trong lòng bàn tay.
Khi Lạc Thanh Chu đẩy cửa đi vào, phi đao trong tay Châu Nhi đột nhiên rơi xuống đất.
Nàng cuống quít đứng lên, cúi đầu, đỏ mặt, vẻ mặt khẩn trương.
Tiểu Điệp rất tự nhiên nói:
- Công tử, bao lì xì đâu? Người ta còn chuẩn bị xin lì xì của người, không ngờ người lại bỏ chạy.
Lạc Thanh Chu móc ra phong bao lì xì tối hôm qua nhị tiểu thư đưa cho hắn, trêu nàng nói:
- Quỳ xuống dập đầu cho bổn công tử, bao lì xì sẽ cho ngươi.
Tiểu Điệp nhất thời bĩu môi nhỏ nhắn, bất mãn lườm hắn một cái, nói:
- Hừ, không cần, người ta không cần nữa.
Lạc Thanh Chu cười cười, nhét bao lì xì vào trong túi nàng.
Hắn đang định rời đi, Tiểu Điệp vội vàng nói:
- Công tử, Châu nhi tỷ tỷ thì sao? Nhị tiểu thư buổi sáng nói, tối hôm qua đã đem tiền lì xì đưa cho người hết rồi, công tử muốn bí mật giấu tiền riêng sao?
Lạc Thanh Chu nhìn tiểu nha đầu bên cạnh nàng một cái, nói:
- Ta đã cho nàng rồi.
Tiểu Điệp nghi hoặc nói:
- Cho từ khi nào? Nô tỳ sao lại không biết?
Lập tức quay đầu hỏi:
- Châu nhi tỷ tỷ, công tử cho tỷ tiền lì xì rồi sao?