Châu Nhi cúi đầu, đỏ mặt nhỏ nhắn, thấp giọng nói:
- Cho, cho rồi...
Tiểu Điệp kinh ngạc nói:
- Cho khi nào?
Đầu Châu Nhi như muốn rút vào trong người:
- Buổi, buổi sáng...
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, không nói thêm nữa, đi đến cửa phòng, cởi giày ra.
Vừa định đưa tay gõ cửa, cửa phòng đã mở ra.
Thu nhi từ bên trong đi ra, cười nói:
- Cô gia, tiểu thư đang ở trên giường đọc sách.
Lạc Thanh Chu lại lấy ra một phong bao lì xì, đưa cho nàng, nói:
- Thu nhi, chúc mừng năm mới.
Thu Nhi nhận lấy phong bao lì xì, cười nói:
- Cảm ơn cô gia, cũng chúc cô gia năm mới vui vẻ, hạnh phúc với tiểu thư, đầu bạc răng long.
Lạc Thanh Chu sờ đầu nàng, đi vào phòng.
Thu nhi giúp hắn đóng cửa phòng lại, xoay người, thấy Châu Nhi đỏ mặt nhỏ nhắn chạy ra ngoài, nói:
- Ta đi luyện phi đao...
Tiểu Điệp vẻ mặt nghi hoặc, nói:
- Thu nhi tỷ tỷ, Châu nhi tỷ tỷ hình như không đúng lắm.
Thu Nhi nhìn ra bên ngoài một cái, cười nói:
- Không sao đâu, qua vài ngày nữa là tốt rồi.
Trong phòng, lò sưởi đỏ rực, hương thơm ngào ngạt.
Tần nhị tiểu thư mặc một bộ váy áo màu trắng, mái tóc đen nhánh được buộc đơn giản bằng dải ruy băng, vén qua một bên trước ngực, dưới váy trắng là một đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn mang tất trắng như tuyết, lúc này đang ngồi trên giường, hơi cúi đầu, lật xem sách trong tay.
Khi Lạc Thanh Chu đi qua, nàng vẫn cúi đầu nghiêm túc nhìn.
- Nàng đang nhìn cái gì vậy?
- Nghiêm túc thế?
Lạc Thanh Chu ngồi xuống bên cạnh nàng, rất tự nhiên vươn tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, một tay vuốt ve bắp chân thon thả của nàng vài cái, sau đó thuận thế nắm lấy chân nàng.
Tần nhị tiểu thư quay đầu nhìn hắn nói:
- Phu xướng phụ tùy, tam tòng tứ đức, buổi sáng phụ thân cho, phụ thân không phải cũng cho chàng một quyển sao?
Lạc Thanh Chu đùa giỡn với đôi chân nhỏ nhắn của nàng, vẻ mặt khinh thường nói:
- Cái gì phu xướng phụ tùy, tam tòng tứ đức, đều là sách thối ép buộc nữ tử. Vi Mặc, nàng đừng đọc những cuốn sách này, trong nhà chúng ta, không cần những quy tắc này, nàng chỉ cần sống vui vẻ là được..
Tần nhị tiểu thư dịu dàng nhìn hắn nói:
- Thế nhưng, Vi Mặc cảm thấy hầu hạ Thanh Chu ca ca, mới là vui vẻ nhất.
Lạc Thanh Chu cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, dừng một chút, nói chính sự:
- Vi Mặc, có một chuyện, ta muốn nói với nàng một tiếng, nàng phải chuẩn bị trong lòng trước.
Tần nhị tiểu thư trầm mặc một chút, ôn nhu nói:
- Thanh Chu ca ca, không phải trưởng công chúa muốn cầu hôn Sở Phi Dương của Lăng Tiêu tông đấy chứ?
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, vẻ mặt kinh ngạc nói:
- Sao nàng biết?
Tần nhị tiểu thư khẽ thở dài một hơi, nói:
- Đội ngũ hôm nay, vốn là đội ngũ cầu hôn, hơn nữa lúc trước chàng và Mỹ Kiêu tỷ nói với ta một số chuyện, Vi Mặc đương nhiên có thể đoán được.
Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm biểu tình trên mặt nàng trong chốc lát, lại cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng một chút, khen ngợi:
- Nương tử nhà ta thật thông minh, thiên hạ vô song.
Trên mặt Tần nhị tiểu thư, vẫn tràn đầy ôn nhu, cũng không có chút tức giận nào, ôn nhu nói:
- Thanh Chu ca ca, chàng không có cách nào từ chối, đúng không? Cho nên mới trở về thương lượng với Vi Mặc?
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, kể chuyện xảy ra trong cung mấy ngày trước, sau đó lại đưa phong thư trưởng công chúa cho hắn sang cho nàng, nói:
- Ta quả thực không có cách nào từ chối.
Tần nhị tiểu thư nhìn lá thư trong tay, phức tạp lẩm bẩm nói:
- Tích thuỷ chi ân, dũng tuyền tương báo...
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn nói:
- Thanh Chu ca ca, trưởng công chúa có đại ân đối với chúng ta, lần này lại cứu chàng ở trong cung, bây giờ cần hỗ trợ, chàng quả thật không thể nào từ chối được.
Lạc Thanh Chu nói.
- Vi Mặc, vậy ta nên làm gì bây giờ? Ta chắc chắn sẽ không để nàng làm thiếp, nàng yên tâm.
Tần nhị tiểu thư mỉm cười, nói:
- Thật ra đối với Vi Mặc mà nói, làm thiếp cũng không có gì, chỉ cần có thể ở bên cạnh Thanh Chu ca ca, mặc dù chỉ là làm một tiểu nha hoàn, Vi Mặc cũng nguyện ý.
- Nói bậy cái gì vậy.
Lạc Thanh Chu thương tiếc ôm nàng vào trong ngực, nói:
- Dù thế nào, ta tuyệt đối sẽ không để nàng làm thiếp, cũng tuyệt đối sẽ không khiến nàng chịu bất kỳ ủy khuất nào.
Tần nhị tiểu thư dịu dàng dựa vào trong ngực hắn, trầm mặc trong chốc lát, nói:
- Mỹ Kiêu tỷ hôm nay đi rồi, Thanh Chu ca ca cùng nàng nói chuyện chưa?
Lạc Thanh Chu nói:
- Bức thư này của trưởng công chúa, chính là quận chúa giao cho ta, ta dùng bảo điệp đưa tin nói chuyện với nàng rồi.
Nói xong, hắn lấy ra bảo điệp đưa tin, đưa lịch sử trò chuyện của hai người lật cho nàng xem.