Chương 2058: Nguyệt tỷ tỷ đột nhiên tức giận (2)

Trúc Trúc: 【 Ta cũng vậy. Lúc ngươi đột phá, sẽ sinh ra năng lượng rất cường đại, ta vừa hay có thể lợi dụng cỗ lực lượng kia đột phá 】

Lạc Thanh Chu:【 ... 】

Trúc Trúc: 【 Đột phá ở chỗ này, là lựa chọn tốt nhất của ngươi, nếu ngươi tạm thời còn chưa muốn cho người khác biết ngươi trở thành Tông Sư 】

Lạc Thanh Chu nói: 【 Tạm thời ta không thể để cho người khác biết 】

Trúc Trúc: 【 Trong tông môn chắc chắn có người của kinh thành, ngươi đột phá cảnh giới Tông Sư, tất có dị tượng, nếu như đột phá trong động phủ ta, bọn họ đều sẽ cho rằng ta đột phá 】

Lạc Thanh Chu: 【 Sư thúc, năng lượng khi đột phá hẳn là rất cường đại, sẽ có nguy hiểm chứ? 】

Trúc Trúc: 【 Con đường tu luyện, mỗi một bước tiến lên, đều sẽ gặp nguy hiểm, đều có thể chết bất đắc kỳ tử. Ta biết ngươi rất mạnh mẽ, nhưng ta không thể đảm bảo, lần này ngươi sẽ không gặp nguy hiểm 】

Lạc Thanh Chu: 【 Sư thúc, ý ta là ngươi. Ta sợ năng lượng tích lũy của ta quá mức cường đại, sẽ làm thương tổn đến ngươi 】

Một lát sau, phía tin nhắn trả lời: 【 Ta thích 】

Lạc Thanh Chu:【 ... 】

Đúng lúc này, Nguyệt tỷ tỷ đột nhiên gửi tin nhắn: 【 Lại đây 】

Lạc Thanh Chu lập tức cất bảo điệp đưa tin, đi ra khỏi bồn tắm, dùng khăn mặt lau khô thân thể, thay một bộ nho bào mới tinh, trên mặt cũng không đeo mặt nạ nữa, rất nhanh đã dùng kình phong sấy khô tóc, rồi đi thạch thất Nguyệt tỷ tỷ luyện đan.

Trong thạch thất, hỏa diễm dưới dược đỉnh đã hoàn toàn dập tắt.

Viên châu màu đỏ thẫm kia cũng đã bị thu lại.

Dược đỉnh đóng kín, một chút nhiệt và dược hương bên trong cũng không có thoát ra.

Thân ảnh xanh nhạt đứng ở trước dược đỉnh, trên mặt không thấy rõ biểu tình, tay ngọc trong tay áo, lại nắm chặt bảo điệp đưa tin kia.

Khi Lạc Thanh Chu đi tới phía sau nàng, rõ ràng cảm nhận được một cỗ hàn ý vừa rồi không có.

Trong lòng hắn bỗng nhiên thấp thỏm, từ bên cạnh nhìn về phía gương mặt lạnh như tuyết của nàng, cẩn thận hỏi:

- Nguyệt tỷ tỷ, làm sao vậy? Thất bại?

Thân ảnh xanh nhạt không nói gì, cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái, dừng một chút, đi tới trước dược đỉnh, vươn tay ngọc ra, hời hợt mở nắp đỉnh ra.

Vù!

Một tia khí trắng và một tia khí đỏ, mang theo một luồng quang mang lóe ra, đột nhiên dâng lên từ trong đỉnh, rất nhanh biến mất.

Đồng thời, một mùi thuốc khiến người ta thèm nhỏ dãi, xông vào mũi.

Khoang miệng Lạc Thanh Chu nhịn không được, nước miếng tràn ra, không khỏi nuốt nước miếng, vội vàng đi tới, cúi đầu nhìn lại.

Trong dược đỉnh, hai viên đan dược màu đỏ thẫm, ở trong làn hơi nóng dần dần lộ ra!

Mặt ngoài của đan dược kia bóng loáng, sáng ngời, mượt mà tinh xảo, hơn nữa hai viên lớn nhỏ như nhau, nhìn là biết không phải vật bình thường!

Lạc Thanh Chu kích động nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, thành công rồi sao? Vậy mà có hai viên.

Trên mặt thân ảnh xanh nhạt vẫn bình tĩnh không gợn sóng như trước, hộp ngọc trong tay hơi mở ra, trực tiếp cất hai viên đan dược vào.

Lạc Thanh Chu hưng phấn chờ mong, vươn hai tay ra, chuẩn bị nhận lấy.

Ai ngờ, thân ảnh xanh nhạt lại trực tiếp thu hộp ngọc vào trong tay áo, lập tức lại cất dược đỉnh đi.

Từ đầu đến cuối, đều không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái.

Sau khi làm xong, nàng quay lại chuẩn bị rời đi.

Lạc Thanh Chu: - ???

Khi bóng dáng lạnh như băng của nàng đi tới cửa, Lạc Thanh Chu vội vàng đuổi theo, nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi đi đâu vậy?

- Về nhà.

Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nói xong, lập tức chợt lóe lên, biến mất không thấy.

Lạc Thanh Chu cứng đờ đứng ở cửa, nhìn lối đi trống rỗng, vẻ mặt mờ mịt: - ...

Trời sáng.

Trên sông Vân Vụ, bông tuyết đã ngừng hẳn, trong thiên địa, yên tĩnh lạnh như băng, một mảnh tuyết trắng.

Mặt sông sương mù mông lung, tựa như tiên cảnh.

Thân ảnh xanh nhạt từ đáy nước đi ra, vẫn chưa lập tức rời đi, mà rơi xuống thuyền nhỏ giữa sông, ánh mắt nhìn sơn mạch xa xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Một lát sau.

Lạc Thanh Chu từ dưới nước đi ra, sau khi nhìn thấy nàng, vội vàng đáp xuống thuyền nhỏ.

Đang định nói chuyện, quanh thân ảnh xanh nhạt đột nhiên nổi lên gợn sóng nhàn nhạt, lập tức, sáng lên một tầng vầng sáng màu trắng ánh trăng, lập tức bao phủ toàn bộ cơ thể nàng vào bên trong.

Giống như ghét bỏ hắn ta.

Giữa hai người, giống như cách nhau một tấm rèm cửa.

Lạc Thanh Chu cứng đờ một chút, xấu hổ, vội vàng nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, ta vừa rồi tắm rửa, tóc cũng đã gội, không bẩn, không tin ngươi ngửi đi.

Nói xong, hắn còn duỗi cánh tay qua.

Nhưng thân ảnh xanh nhạt vẫn lạnh như băng nhìn xa xa, không để ý tới hắn.

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua gương mặt mông lung của nàng, đến gần một bước, cẩn thận hỏi:

- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi giận?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters