Thân ảnh xanh nhạt vẫn không để ý tới hắn như trước, hơn nữa còn di chuyển qua bên cạnh một bước, rời xa hắn.
Lạc Thanh Chu: - ...
- Khụ...
Lạc Thanh Chu mặt dày, lần nữa tới gần nàng một bước.
Thân ảnh xanh nhạt híp mắt lại, lại di chuyển qua bên cạnh một bước.
Lạc Thanh Chu thầm buồn cười, lại nâng bước chân lên, chuẩn bị tiếp tục tới gần nàng, thân ảnh xanh nhạt đột nhiên quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn.
Bước chân Lạc Thanh Chu cứng đờ, dừng tại chỗ không dám động đậy nữa, nhún nhún vai nói:
- Nguyệt tỷ tỷ cứ ghét bỏ ta như vậy sao?
Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nhìn hắn, vẫn không nói gì.
Lạc Thanh Chu xấu hổ, trong lòng âm thầm suy đoán, chẳng lẽ Nguyệt tỷ tỷ trách hắn tối hôm qua thừa dịp nàng luyện đan, vụng trộm giúp nàng lau mồ hôi, còn chuẩn bị sờ nàng?
Nếu thật sự là như vậy, hắn cảm thấy mình cần phải giải thích một chút:
- Nguyệt tỷ tỷ, nếu là bởi vì chuyện tối hôm qua, ta....
- Không cần ngụy biện.
Không đợi hắn nói xong, thân ảnh xanh nhạt đột nhiên mở miệng, lạnh lùng cắt ngang lời hắn, lập tức ném hộp ngọc trong tay cho hắn, nói:
- Tự xử lý đi.
Nói xong, thân ảnh chợt lóe, bay lên bầu trời, bay về phía kinh thành, trong nháy mắt đã biến mất không thấy.
Trong tay Lạc Thanh Chu cầm hộp ngọc, nhìn bầu trời mà nàng đã biến mất, giật mình một lúc lâu, mới cúi đầu, mở hộp ngọc trong tay ra.
Một cỗ hương dược mê người, nhất thời xông vào mũi.
Trong hộp, hai khỏa Cửu Khiếu Tụ Linh Đan màu đỏ thẫm, hiện rõ ràng.
Nguyệt tỷ tỷ lại cho hắn hai viên...
Khi hắn nhìn đan dược trong tay ngẩn người, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên rung lên.
Hắn lấy bảo điệp đưa tin ra nhìn, là Nguyệt tỷ tỷ gửi tới: 【 Long nhi đêm nay có thể phải vượt qua lôi kiếp, ngươi tự mình quyết định 】
Lạc Thanh Chu giật mình.
Tự quyết định? Quyết định cái gì?
Là quyết định hôm nay phục dụng Cửu Khiếu Tụ Linh Đan, chuẩn bị tích lũy lực lượng đột phá, hay là chờ một ngày, chờ buổi tối giúp Long nhi độ kiếp xong, hắn lại phục dụng?
Thời gian sắp đến.
Cộng với ngày hôm nay, vậy chỉ còn hai ngày.
Nếu lãng phí thêm một ngày nữa, hắn có thể sẽ bị muộn.
Nhưng nếu hắn bởi vì tu luyện của mình, mà bỏ lỡ lôi kiếp của Long nhi, Long nhi lỡ như xảy ra chuyện, cả đời hắn sẽ sống trong day dứt.
Đang lúc mâu thuẫn, tin nhắn lại gửi tới: 【 Lôi kiếp của Long nhi, hẳn là sau rạng sáng. Ngươi bắt đầu ngay bây giờ, có lẽ vẫn còn kịp, nếu ngươi không làm bất cứ điều gì khác 】
Ánh mắt Lạc Thanh Chu sáng ngời, vội vàng hỏi:
【 Nguyệt tỷ tỷ, nói cách khác, hiện tại ta có thể lập tức phục dụng Cửu Khiếu Tụ Linh Đan, chuẩn bị đột phá? Nhưng, lỡ như ta còn chưa đột phá, lôi kiếp của Long nhi đã tới thì làm sao bây giờ? 】
Nguyệt tỷ: 【 Lôi kiếp của nàng sẽ kéo dài một đêm, giai đoạn cuối cùng mới cần ngươi. Ngươi đột phá xong rồi tới, chỉ cần không làm chuyện khác, sẽ không trì hoãn 】
Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ, chuyện gì khác là sao? 】
Đinh!
Đúng lúc này, bảo điệp đưa tin đột nhiên sáng lên, hiện lên một dòng chú ý: 【 Chú ý, ngươi đã bị đối phương kéo vào danh sách đen, nếu muốn tiếp tục nói chuyện với đối phương, xin hãy trực tiếp liếm liếm 】.
Lạc Thanh Chu: - ???
Đinh!
Lúc này, lại có một gợi ý nổi lên: 【 Gợi ý ấm áp, không nên quấn quýt, nhất định phải liếm cẩu. Liếm cẩu liếm cẩu, liếm đến cuối cùng, không còn gì cả 】
Lạc Thanh Chu: - ...
Này! Không phải vì bảo điệp đưa tin này còn có tác dụng, hắn đã trực tiếp dùng một quyền đập nát nó! Chó vẫn có thể phân tích dữ liệu.
Ngươi mẹ nó mới là liếm cẩu.
Lạc Thanh Chu nắm chặt tay, thẹn quá hóa giận mắng.
Mắt thấy sắc trời càng ngày càng sáng, hắn không dám tiếp tục trì hoãn, vội vàng cất bảo điệp đưa tin đi, thay trang phục, đeo mặt nạ, đạp nước sông, thi triển lăng ba vi bộ bay lên bờ.
Ai ngờ hắn vừa rồi đáp xuống, trong bụi cỏ bên cạnh đột nhiên truyền đến một tia khí tức uy hiếp.
Oanh!
Một nắm đấm lớn, đột nhiên đập vào mặt hắn.
Tia sắc lạnh trong mắt Lạc Thanh Chu chợt lóe, một quyền sáng lên, đang định đánh ra, đột nhiên hắn ngửi được một cỗ khí tức quen thuộc, đồng thời, một tiếng rống giận quen thuộc từ trong bụi cỏ bên cạnh vang lên:
- Yêu quái, ăn một quyền của ta!
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, lập tức thu lại nắm đấm, đứng tại chỗ không nhúc nhích, chỉ là trên người sáng lên một vòng bảo hộ.
Phanh!
Nắm đấm đánh lén rất nhanh đã đến, nặng nề nện vào vòng bảo hộ trước người hắn.
Vòng bảo hộ chỉ nhẹ nhàng rung động một chút, liền khôi phục như lúc ban đầu.
Một bóng người từ trong bụi cỏ nhảy ra, đứng ở trước mặt hắn, sắc mặt đột nhiên biến đổi:
- Đại... Đại Võ Sư... Hử... Sở huynh? Là ngươi.
Ở trên sườn núi tu luyện một đêm, sau khi trời sáng, Tần Xuyên chuẩn bị về nhà, đến bên bờ sông rửa mặt, sau đó xuyên qua sương mù trên mặt sông, loáng thoáng nhìn thấy một bóng dáng đứng trên thuyền nhỏ.