Chương 2080: Thực lực khủng bố của Nguyệt tỷ tỷ, phi kiếm vừa ra lò (2)

Tranh——-

Một tiếng ong ong, mũi kiếm cắm thật sâu vào mặt đất, đuôi kiếm không chuôi dao động trái phải, rung động không ngừng.

Long Nhi ở một bên mở to hai mắt nói:

- Thật lợi hại! Phi kiếm này còn có thể biến lớn biến nhỏ! Hơn nữa còn đen thui, giống như của công tử...

Ánh mắt Lạc Thanh Chu đột nhiên nhìn về phía nàng.

Long nhi nói tiếp.

- Gậy, giống như cây gậy của công tử, cây gậy đánh cá sấu nhỏ kia.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, còn chưa kịp phản ứng, phi kiếm cắm vào mặt đất đột nhiên nhanh chóng thu nhỏ lại, trong nháy mắt, đã biến mất không thấy.

Hắn nhìn mặt đất, vẫn chưa phát hiện, đang kinh ngạc, đột nhiên cảm thấy phía sau có một cỗ hàn ý ập tới, hắn lập tức xoay người nhìn lại.

Phi kiếm lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau hắn, lơ lửng giữa không trung, lập tức “ầm” một tiếng, hóa thành kiếm ảnh rậm rạp chằng chịt, tạo thành một kiếm trận hình tròn, tập trung vào toàn bộ thân thể của hắn.

Lạc Thanh Chu cảm thấy tất cả góc độ đều bị phong tỏa, không cách nào tránh né, chỉ có thể giơ quyền đánh trả.

Nhưng vòng kiếm trận kia vẫn chưa tấn công hắn, hào quang chợt lóe, lại nhanh chóng tụ lại thành một thanh phi kiếm, phình to ra, trong nháy mắt đã biến thành một thanh cự kiếm dài hơn mười thước, cơ hồ chiếm cả tòa thạch thất, lưỡi kiếm sắc bén trực tiếp chém ngang về phía hắn.

Lạc Thanh Chu đang muốn giơ quyền ngăn cản, cự kiếm “phanh” một tiếng, đột nhiên nổ tung thành mảnh nhỏ, những mảnh vỡ kia lại hóa thành những kiếm ảnh chi chít, chiếm cứ cả tòa thạch thất, mũi kiếm sắc bén đều nhắm vào hắn.

Vụt!

Bóng kiếm rậm rạp, đột nhiên cùng nhau bắn về phía hắn.

Lạc Thanh Chu lập tức giơ nắm đấm lên, thân ảnh như điện, trước sau trái phải, từ bốn phương tám hướng nhanh chóng tránh thoát.

Càng khiến hắn ngạc nhiên chính là, những kiếm ảnh này đều không phải là kiếm ảnh ảo, nó mang theo kiếm khí cùng lực sát thương cực kỳ sắc bén ngưng tụ mà thành, mặc dù hắn lấy nắm đấm Tông Sư đánh tới, cũng cảm nhận được từng đạo lực lượng lợi khí đâm kích.

Leng keng.

Đợi đến lúc hắn đánh tan toàn bộ kiếm ảnh xung quanh, còn chưa đợi hắn phản ứng kịp, một thanh cự kiếm dài gần năm thước đột nhiên xuất hiện trên hư không, trong nháy mắt đâm vào phía ngực hắn.

Lạc Thanh Chu lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng đáng sợ đập vào mặt.

Hắn không thể tránh được, hai quyền giao nhau, ngăn ở trước ngực, quyền mang cùng vòng bảo hộ trên hai quyền, trong nháy mắt đã va chạm cùng mũi kiếm cực lớn kia.

Tranh——-

Một tiếng ù ù đinh tai nhức óc vang lên.

Cự kiếm mang theo lực lượng khủng bố, trực tiếp chống lên nắm đấm của hắn, đẩy toàn bộ thân thể hắn trượt về phía sau.

Hai chân Lạc Thanh Chu trượt trên mặt đất, rất nhanh đã đến góc tường, lập tức chân phải duỗi ra sau, nặng nề đặt trên vách tường, lúc này mới dừng lại không lui về phía sau, nhưng lực lượng thừa nhận trên hai quyền đột nhiên nặng hơn rất nhiều.

Hai nắm đấm của hắn đột nhiên bị đẩy về phía sau, chạm vào ngực hắn.

Phanh!

Cả người hắn chấn động, lúc này mới dựa vào lực lượng của cả thân thể, ngăn cản thanh cự kiếm kia.

Đang lúc hắn tích lũy lực lượng chuẩn bị tách cự kiếm đặt trên nắm tay, cự kiếm lại lại thu nhỏ lại, hóa thành một bóng đen mảnh khảnh, mảnh như lá liễu, xoay một vòng quanh mặt hắn rồi bay ra.

Lạc Thanh Chu cứng đờ tại chỗ, sờ sờ cổ, phía trên cũng không có vết thương.

Nhưng một chiêu vừa rồi là hắn thường sử dụng phi kiếm đánh vào địch nhân, phi kiếm chỉ cần quay một vòng ở cổ địch nhân, đầu của đối phương lập tức lăn xuống dưới đất.

Vừa rồi... Nếu thanh phi kiếm này thật sự có sát ý với hắn...

Hắn cứng đờ một chút, đột nhiên quay đầu, nhìn về phía thân ảnh xanh nhạt đang sử dụng phi kiếm.

Thân ảnh xanh nhạt vẫn đứng ở chỗ vừa rồi, tựa hồ chưa từng di chuyển, lúc này, nàng vươn ra một ngón tay ngọc mảnh khảnh, thanh phi kiếm kia đã ngoan ngoãn lơ lửng ở không trung, lắc qua lắc lại như đang làm nũng với nàng.

Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên âm thanh của Long Nhi:

- Tỷ tỷ thật lợi hại! Tỷ tỷ còn chưa lấy máu nhận chủ thanh phi kiếm này, đã có thể sử dụng tự nhiên, hơn nữa tốc độ thật nhanh, cho dù là Long nhi, chỉ sợ cũng không tiếp được.

Thanh phi kiếm kia đang bị một tầng ánh sáng bao phủ, dù bên trong dung nhập máu huyết của Lạc Thanh Chu, nhưng trước khi hắn chưa lấy máu nhận chủ để đánh thức máu huyết bên trong, thanh kiếm này vẫn là vật vô chủ.

Lạc Thanh Chu cảm thấy hai nắm tay đều có chút đau đớn, nhịn không được cũng vỗ mông ngựa nói:

- Nguyệt tỷ tỷ thật lợi hại, ta vừa rồi thăng cấp lên Tông Sư, thế nhưng cũng không ngăn được một kích tiện tay của Nguyệt tỷ tỷ.

Hắn đột nhiên lại hỏi:

- Tu vi thần hồn của Nguyệt tỷ tỷ bây giờ, không phải đã đến Dương Thần cảnh rồi chứ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters