Chương 2081: Thực lực khủng bố của Nguyệt tỷ tỷ, phi kiếm vừa ra lò (3)

Thân ảnh xanh nhạt vẫn cúi đầu nhìn phi kiếm lơ lửng trên đầu ngón tay, đối với lời nói của hắn, vẫn không để ý tới.

Một lát sau, đầu ngón tay nàng khẽ động.

Phi kiếm bay tới chỗ Lạc Thanh Chu, mà tầng sáng trắng mông lung bao bọc trên phi kiếm cũng đột nhiên biến mất.

Lúc này thân ảnh xanh nhạt mới âm trầm mở miệng nói:

- Nhỏ máu nhận chủ trước, ta sẽ truyền thụ cho ngươi một bộ kiếm trận.

Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu vội vàng cắn rách ngón trỏ, bắt đầu lấy máu nhận chủ.

Long Nhi ở một bên tò mò nói:

- Tỷ tỷ, kiếm trận hẳn phải cần rất nhiều phi kiếm chứ? Công tử mới chỉ có một thanh phi kiếm.

Thân ảnh xanh nhạt dừng một chút, mới giải thích:

- Lúc thanh phi kiếm này luyện thành, thức tỉnh một kỹ năng thiên phú, có thể dùng kiếm khí trong đó hóa thành chín thanh phi kiếm, cho nên có thể kết thành kiếm trận.

Long nhi thán phục không thôi nói:

- Thật lợi hại! Tỷ tỷ thật lợi hại.

Lạc Thanh Chu rất nhanh đã nhỏ máu nhận chủ xong, hắn cảm thấy mình và thanh phi kiếm này có một loại cảm giác thân thiết, đồng thời, nó như biến thành một bộ phận trên cơ thể hắn, thần niệm vừa động, nó đã như cánh tay của hắn, linh hoạt tự nhiên.

- Tỷ tỷ, vậy ngươi mau truyền thụ cho công tử kiếm trận đi, Long nhi sẽ không quấy rầy các ngươi, Long nhi đi ra ngoài canh giữ.

Long nhi nhìn hai người một cái, rất thức thời lui ra ngoài, thuận tiện giúp bọn họ đóng cửa đá lại.

Trong thạch thất, đột nhiên yên tĩnh lại.

Ánh mắt hai người nhìn nhau.

Lạc Thanh Chu cầm phi kiếm trong tay, phức tạp nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi...

- Ta giảng giải kỹ năng và phương pháp sử dụng của thanh phi kiếm này trước...

- Nguyệt tỷ tỷ, ta...

- Ta chỉ nói một lần, nếu ngươi không nghe rõ, đừng đổ lỗi cho ta.

- Ồ...

Oanh!

Trong phòng luyện khí, đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.

Toàn bộ thạch thất, chia năm xẻ bảy.

Bóng kiếm rậm rạp xuất hiện trong phế tích, lập tức tụ lại cùng một chỗ, trong nháy mắt hợp nhất thành một thanh bảo kiếm thật lớn, cắm trên mặt đất.

Thân kiếm ù ù, đinh tai nhức óc.

m thanh sâu kín của Long Nhi lại vang lên:

- Công tử, ngươi lại đánh nát của hồi môn của người ta rồi...

Lạc Thanh Chu sử dụng phi kiếm, nhiệt huyết dâng trào:

- Nguyệt tỷ tỷ, kiếm trận này thật lợi hại! Phi kiếm này cũng lợi hại.

Hắn lại vỗ mông ngựa nói:

- Đương nhiên, lợi hại nhất chính là Nguyệt tỷ tỷ.

Thân ảnh xanh nhạt mặt vẫn không gợn sóng như trước, ngữ khí âm trầm nói:

- Kiếm chia làm chín ảnh, cửu kiếm hợp nhất, có thể dùng kiếm khí kết thành lưới, cũng có thể sử dụng Lôi Linh điện trong cơ thể...

Lạc Thanh Chu vừa nghe, kinh ngạc nói:

- Còn có thể dùng Lôi Linh Điện?

Thân ảnh xanh nhạt vẻ mặt lạnh như băng, tiếp tục giảng giải.

- Long nhi, còn có chỗ nào có thể tu luyện không? Đưa ta đi.

Oanh!

Không bao lâu sau, một tòa thạch thất khác cũng chia năm xẻ bảy, biến thành phế tích.

Dưới bức tường sụp đổ, một vài tia chớp loé lên.

- Ô, công tử, ngươi lại...

- Tìm chỗ khác chưa sụp đổ đi, ta còn muốn thỉnh giáo Nguyệt tỷ tỷ lôi điện màu đen nên sử dụng như thế nào.

Long nhi đành phải mang theo hắn đi tới một tòa thạch thất rộng lớn hơn, giống như luyện võ trường, bên trong có tất cả mọi thứ, nói:

- Công tử, đây là nơi Long nhi tu luyện, nơi này hẳn là sẽ không bị huỷ nữa.

Một lát sau.

Oanh!

Một tiếng nổ lớn, cả tòa thạch thất đột nhiên hóa thành hư không.

Đồng thời, một vòng xoáy màu đen lóe ra lôi điện, xuất hiện trong phế tích...

Long Nhi: - ...

Lúc này, trên mặt sông, đã là đêm tối.

Gió sông mang theo cái lạnh thấu xương, trong rừng cây đêm tối, giữa bụi rậm, cùng với những ngôi nhà ven sông.

Tuyết đọng trên mặt đất, còn chưa có dấu hiệu muốn tan đi.

Trong phòng ốc của Tần gia, ánh đèn yếu ớt.

Mấy chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên, dưới gió lạnh thổi qua, lảo đảo, vù vù rung động.

Tin tức Tần Xuyên thăng cấp Đại Võ Sư, cũng không tạo ra bất kỳ sóng gió gì trong phủ.

Bữa tối của cả gia đình, trôi qua cực kỳ im lặng.

Mọi người bởi vì chuyện ngày mai, trong lòng khó chịu, cũng không có khẩu vị gì.

Tống Như Nguyệt cùng bọn họ ăn cơm tối xong, liền một mình đỏ mắt trở về phòng, lại tiếp tục lau nước mắt.

Tần nhị tiểu thư mang theo Thu Nhi Tiểu Điệp, đi qua an ủi.

Tống Như Nguyệt ôm nàng khóc lóc liên tục, bi thống không thôi.

Mà ở trong đại sảnh, Tần Văn Chính ngồi một mình, trầm mặc kỳ lạ.

Tần Xuyên trở lại hậu viện, tiếp tục luyện quyền.

Chỉ có Linh Thiền Nguyệt cung vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu.

Hạ Thiền ở hậu hoa viên luyện kiếm, Bách Linh ở trong phòng quấy thuốc, về phần Tần đại tiểu thư, không biết đi đâu, có lẽ là ở trong phòng ngẩn người.

Lúc Lạc Thanh Chu trở về, đã là giờ hợi.

Nhưng trong phủ vẫn sáng đèn lồng như trước, không có người nào ngủ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters