Tần Nhị tiểu thư theo ánh mắt của Lạc Thanh Chu, nhìn về phía cửa sổ, lại không thấy gì cả.
- Không sao đâu, nàng cứ nằm đi, đừng nhúc nhích.
Lạc Thanh Chu nhẹ giọng an ủi, thân ảnh lóe lên, đột nhiên vọt đến phía trước cửa sổ, núp ở bên âm thầm, nắm chặt tay thành nắm đấm.
Ai ngờ đúng vào lúc này, từ khe hở cửa sổ kia từ từ có một cái đầu bằng phẳng, mỏng dính chui vào, dường như phát hiện được cái gì đó, liền lại rụt trở về, lập tức nhảy ra hành lang, thuận gió đêm bay lên giữa không trung.
Lạc Thanh Chu mở cửa sổ liền vọt ra ngoài, lúc đang muốn ra quyền, đột nhiên từ phía ngoài tường viện đột nhiên loé lên tia sáng, thân ảnh đang tung bay trên trời chạy trốn, đột nhiên kêu thảm một tiếng, như diều bị đứt dây, loạng chà loạng choạng cắm rơi xuống, rơi vào trong đình viện.
Lạc Thanh Chu đi đến kiểm tra, vậy mà một con người giấy.
Trên cổ người giấy, quấn một vòng tóc dài, một thanh phi đao quen thuộc, đâm thẳng vào mi tâm của nó.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía ngoài viện, lúc đang muốn nói, đột nhiên lại nhìn về phía bên trong phòng.
Bạch!
Hắn phân ra một sợi Thần Hồn, bay trở về gian phòng, bảo vệ Tần Nhị tiểu thư.
Lập tức, thả người nhảy lên, nhảy ra tường viện.
Ở góc rẽ, một góc áo của thân ảnh lóe lên một cái rồi biến mất.
Thân ảnh Lạc Thanh Chu lóe lên, nháy mắt đuổi theo, một phát bắt được cổ áo của nàng, nắm chặt nàng trong tay.
Nhìn kỹ, đúng là Châu Nhi!
- A...
Châu Nhi đột nhiên bị bắt, thân thể run lên, quay người liền ném một thanh phi đao.
Lạc Thanh Chu dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy phi đao, quát:
- Thật to gan! Ngươi muốn mưu sát cô gia sao?
Thân thể Châu Nhi lập tức cứng đờ, không dám giãy dụa, mở to hai mắt nhìn hắn, run giọng nói:
- Cô... Cô cô cô...
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, lại nhìn xung quanh, nói:
- Chỉ một mình ngươi ở đây? Còn có người khác không?
Châu Nhi ngẩn ngơ, cuống quít lắc đầu.
Lạc Thanh Chu híp mắt, nhìn về phía nàng nói:
- Hơn nửa đêm, ngươi ở đây làm gì?
Châu Nhi cúi đầu xuống, đỏ mặt nói:
- Đi... Đi tiểu...
Lạc Thanh Chu đương nhiên sẽ không tin chuyện hoang đường của nàng, lại tiếp tục nhìn quanh bốn phía, trực tiếp mang theo nàng, nhảy vào tiểu viện, đặt nàng ở trước người giấy kia, hỏi:
- Phi đao trên người giấy này, là ngươi ném?
Châu Nhi nhìn thoáng qua, liền vội vàng gật đầu.
Lạc Thanh Chu ngồi xuống, lại nhìn chằm chằm người giấy cẩn thận kiểm tra một phen, sau đó vươn tay, lấy thanh phi đao ra ngoài, đặt ở trước mũi hít hà, lại đột nhiên tiến đến trên người nàng hít hà, lạnh mặt nói:
- Nói dối! Mùi hương trên thanh phi đao này hoàn toàn không hề giống với mùi hương trên người ngươi.
Châu Nhi chăm chú cúi đầu, run giọng nói:
- Là... Là nô tỳ ném...
Lạc Thanh Chu vuốt ve thanh phi đao trong tay, nhìn nàng nói:
- Cái phi đao này vừa nãy không chỉ đâm người giấy, mà còn cả một sợi hồn phách trên người nó, cũng bị một đao đâm nát, ngươi có bản lĩnh này sao?
Châu Nhi cúi đầu, vẫn quật cường như cũ nói:
- Chính là... Chính là nô tỳ...
Lạc Thanh Chu lại nhìn nàng một cái, không tiếp tục truy vấn, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía người giấy trên đất, nói:
- Ngươi phát hiện nó từ lúc nào?
Châu Nhi nhìn về phía người giấy trên đất, ánh mắt lộ ra một vòng sợ hãi, nói:
- Nó... Sau khi nó bay lên... Cô gia, đây là... Đây là cái gì?
Lạc Thanh Chu dừng một chút, đột nhiên nhìn về phía nàng nói:
- Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai? Ngươi cứ đến hỏi người ném phi đao, nàng hẳn sẽ biết.
Châu Nhi cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, lấy bảo điệp đưa tin ra, chụp một tấm hình người giấy ngay trước mặt nàng rồi gửi đi.
【 Nguyệt tỷ tỷ, đây là vật gì? 】.
Gửi đi xong, hắn cất bảo điệp đưa tin đi, phần người giấy kia cũng được hắn thu vào trong túi trữ vật, lập tức dặn dò:
- Châu Nhi, chuyện đêm nay, đừng nói cho người khác, miễn cho mọi người lo lắng, biết không?
Châu Nhi gật đầu nói:
- Nô tỳ biết.
Lạc Thanh Chu đang muốn trở về phòng, đột nhiên lại quay đầu nhìn nàng nói:
- Ngươi đi tiểu sao?
Thân thể Châu Nhi run lên, vô ý thức kẹp chặt hai chân, xấu hổ lên tiếng:
- Đi tiểu... Đi tiểu...
Lạc Thanh Chu trầm giọng nghiêm túc nói:
- Bên ngoài nguy hiểm, lần sau ra đi tiểu, nhớ phải kêu cô gia đi bảo vệ ngươi, biết chưa?
Nói xong, hắn từ cửa sổ nhảy vào.
Kẹt kẹt...
Cửa sổ đóng lại.
Châu Nhi cứng đờ đứng ngoài sân một hồi lâu mới đỏ mặt trở về phòng.
Đêm tối, lần nữa khôi phục yên tĩnh.
Lạc Thanh Chu trở lại trên giường, một sợi thần hồn khác bay lên nóc nhà, tra xét bốn phía.
Tần Nhị tiểu thư liền vội vàng hỏi:
- Thanh Chu ca ca, thế nào rồi?
Lạc Thanh Chu ôm lấy nàng, nói khẽ:
- Không sao đâu, nàng mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đấy.