Chương 2178: Bóng đen ngoài cửa sổ, Nguyệt tỷ tỷ tại tân phòng (2)

Tần Nhị tiểu thư nhìn hắn một cái, trả lời “Được” một tiếng, khéo léo không tiếp tục hỏi, cũng không tiếp tục quấy rầy hắn, nghe lời nhắm hai mắt lại.

Lạc Thanh Chu lấy bảo điệp đưa tin ra.

Lúc này, quận chúa gửi tin nhắn tới: 【 Sẽ đến chứ? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Không đi, vừa nãy nơi này xuất hiện một vài chuyện, ta sợ Vi Mặc sẽ có nguy hiểm 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Chuyện gì thế? 】

Lúc này, Nguyệt tỷ gửi tin nhắn đến: 【 Người giấy có thần hồn phụ vào, dùng để tìm hiểu tin tức, bản thân không có bất kỳ khí tức gì, không dễ bị phát hiện, nhưng rất yếu đuối, hoàn toàn không có một chút uy hiếp gì với võ giả 】

Lạc Thanh Chu: 【 Trên cổ nó có quấn một sợi tóc, phụ thân hồn phách bị giết, vậy những chuyện đã nghe đã nhìn thấy còn có thể truyền trở về không? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Có thể 】

Trong lòng Lạc Thanh Chu giật mình, toàn bộ những nội dung hắn và Nhị tiểu thư nói chuyện, sẽ không phải bị nghe hết rồi đấy chứ?

【 Nguyệt tỷ tỷ, làm sao có thể tra được bản thể của nó ở đâu? 】

Sau một lúc lâu.

Tin nhắn đáp lại: 【 Ta đã giúp ngươi giết 】

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ngươi đang ở gần đây sao? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Gần đây】

Lạc Thanh Chu: 【 Ở đâu? 】.

Nguyệt tỷ tỷ: 【Nhà mới của các ngươi】

Lạc Thanh Chu: 【 ? ? ? Ngươi ở nơi đó làm gì? 】

Đối phương tuyệt không đáp lại.

Lạc Thanh Chu đang muốn tiếp tục hỏi thăm, trong tiểu viện đột nhiên truyền đến âm thanh kỳ lạ, dường như có người từ ngoài tường nhảy vào.

Hắn lập tức xuống giường, nắm chặt nắm đấm.

Lúc này, hắn đột nhiên ngửi được một cỗ khí tức quen thuộc, giật mình, đi tới trước cửa sổ, mở cửa sổ ra.

Một thân ảnh yểu điệu cao gầy, đột nhiên chân dài giương lên, nhẹ nhàng vượt qua lan can, nhảy vào hành lang.

Hai người hai mắt nhìn nhau.

Nam Cung Mỹ Kiêu xõa mái tóc, trên người mặc váy ngủ mỏng manh, trước ngực đồ sộ vô cùng sống động, có chút nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn nói:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lạc Thanh Chu thấy nàng dường như mới từ trong chăn chạy ra, vội vàng nói:

- Vào trong rồi lại nói.

Nam Cung Mỹ Kiêu vừa giơ chân dài lên chuẩn bị tiến đến, đột nhiên lại nhìn về phía bên trong, thấp giọng nói:

- Vi Mặc đã ngủ chưa?

Bên trong lập tức truyền đến âm thanh của Tần Nhị tiểu thư:

- Mỹ Kiêu tỷ, Vi Mặc đã ngủ... Ngươi mau vào đi.

Nam Cung Mỹ Kiêu: - ...

- Mau vào.

Lạc Thanh Chu thúc giục nói.

Nam Cung Mỹ Kiêu lại nhìn hắn một cái, lúc này mới nhấc chân dài lên, bàn tay ngọc ngà khẽ chống lên bệ cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy vào.

Lạc Thanh Chu đóng cửa sổ lại.

Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên quay người nhìn hắn nói:

- Ngươi đóng cửa sổ làm gì?

Lạc Thanh Chu nhún vai, nói:

- Không làm gì, có gió mà thôi.

Nam Cung Mỹ Kiêu hoài nghi nhìn hắn vài lần, nói:

- Không phải ngươi cố ý lừa ta đến đây? Muốn ta ngủ cùng Vi Mặc, sau đó... Hừ hừ, biến thái.

Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng, đưa lưng về phía buồng trong, lấy con người giấy từ trong túi trữ vật ra, thấp giọng nói:

- Vừa nãy nó ở ngoài cửa sổ nhìn trộm, bị ta phát hiện, lúc chạy trốn, bị... Châu Nhi dùng phi đao đâm chết.

Sắc mặt Nam Cung Mỹ Kiêu hoàn toàn thay đổi, nói:

- Cái này... Đây là người giấy? Nghe mẫu thân ta nói, tu luyện Thần Hồn, dường như có thể dùng người giấy phụ thân... Đến cùng là ai? Tại sao lại đến Vương phủ chúng ta?

Trong mắt Lạc Thanh Chu loé lên tia sắc lạnh, cất người giấy đi, nói:

- Có lẽ là đến vì ta. Bay ngày ta vừa đi gặp bệ hạ, đêm nay nó liền đến, làm gì có chuyện nào trùng hợp như vậy chứ.

Rồi hắn lại nói tiếp:

- Quận chúa, ngươi ở đây cùng Vi Mặc, ta đi ra ngoài một chuyến.

Nam Cung Mỹ Kiêu cau mày nói:

- Ngươi muốn đi đâu?

Trong mắt Lạc Thanh Chu lộ ra một vòng sát khí, nói:

- Ta nhất định phải tra rõ ràng, đến cùng là ai. Đã dám uy hiếp người nhà của ta, ta đương nhiên sẽ không để hắn sống quá lâu.

Nam Cung Mỹ Kiêu mặc dù lo lắng, nhưng cũng biết được tính cách của hắn, uy hiếp người nhà của hắn, cho dù là Hoàng đế, hắn cũng dám giết, huống chi là người khác.

Ánh mắt nàng càng trở nên phức tạp, trong lòng có chút mỏi nhừ, nói khẽ:

- Vậy ngươi cẩn thận, đi sớm về sớm.

Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, lại nhìn buồng trong một chút, thấp giọng nói:

- Ngươi chỉ cần ở cùng nàng là được, những chuyện khác không cần lo lắng, bên ngoài có Châu Nhi nhìn rồi.

Nam Cung Mỹ Kiêu nghe vậy liền giật mình, kinh ngạc nói:

- Châu Nhi lợi hại như vậy sao?

Lạc Thanh Chu không nhiều lời, thân ảnh lóe lên, trực tiếp chui vào lòng đất, biến mất không thấy gì nữa.

Nam Cung Mỹ Kiêu lại ngơ ngác đứng trong chốc lát, rồi quay người đi vào buồng trong.

.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters