Chương 2185: Thưởng túc khoán, tin đồn của Tần đại tiểu thư (1)

Nam Cung Tuyết Y không khỏi cười cười, nhìn về phía Tần nhị tiểu thư nói:

- Vi Mặc, phu quân nhà ngươi nhất định là xem say sưa ở trên, phát hiện Khiêm Gia cũng đi lên, cho nên mới mặt đỏ tai hồng, chạy trối chết. Dù sao cô nam cô nữ, ở trên đọc loại sách này, quả thực rất không được tự nhiên.

Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng hỏi:

- Thải nhi, tỷ tỷ ta còn ở trên đó không?

Thải Nhi vội vàng đi ra ngoài nhìn thoáng qua, tiến vào thấp giọng nói:

- Tần đại tiểu thư cũng vừa rồi xuống, không biết có xem những quyển sách kia hay không.

Tần nhị tiểu thư trầm ngâm một chút, đứng dậy nói:

- Tuyết Y tỷ, ngươi ở đây chờ ta một lát, ta đi ra ngoài thăm tỷ tỷ.

Nam Cung Tuyết Y gật đầu nói:

- Được, ngươi đi đi, ta cũng muốn chép lại những câu chuyện mà ngươi vừa rồi kể.

Tần nhị tiểu thư ra khỏi phòng.

Lúc này Tần đại tiểu thư, một thân bạch váy trắng như tuyết, đang một mình yên lặng đứng ở giá sách trong góc lầu một, đang lật xem một quyển sách.

Tần nhị tiểu thư đi đến gần, mới nhìn thấy tên quyển sách: Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài.

Tần nhị tiểu thư trong lòng khẽ động, đi đến gần thấp giọng nói:

- Tỷ tỷ, Thanh Chu ca ca vừa rồi không phải ở trên đọc sách sao? Sao đột nhiên hắn lại đi rồi? Ngươi có thấy hắn ở trên lầu không?

Tần đại tiểu thư không trả lời, dừng một chút, cầm lấy một quyển sách từ giá sách, đưa tới trước mặt nàng.

Tần nhị tiểu thư vẻ mặt nghi hoặc, đưa tay ra nhận, khi nhìn về phía bìa, sắc mặt lập tức cứng đờ.

‘Chân ngọc tranh minh họa’ bản thứ năm...

- Tỷ tỷ, vừa nãy hắn mới đọc quyển sách này ở trên đó?

Tần nhị tiểu thư cũng thấy xấu hổ, giống như vừa rồi là mình ở trên đó nhìn trộm quyển sách này.

Ánh mắt Tần đại tiểu thư nhìn về phía nàng, âm trầm nói:

- Còn sờ nữa.

Tần nhị tiểu thư: - ...

Sau khi Lạc Thanh Chu chạy ra khỏi hiệu sách, hắn đi dạo trên đường phố trong chốc lát, đợi tâm tình bình phục lại, mới vào một cửa hàng bán đồ dùng võ giả.

Loại cửa hàng này cũng giống như cửa hàng ở Mạc Thành, lầu một đều bày các loại sách vở.

Võ giả tập võ, đương nhiên cũng phải có sách liên quan.

Lầu hai mới là một ít vật dùng cho võ giả.

Lúc trước Lạc Thanh Chu phát hiện quyển Chân ngọc tranh minh họa đầu tiên, cũng chính là thấy từ trong cửa hàng bán đồ dùng võ giả.

Trách thì phải trách cửa hàng muốn tăng doanh thu nên bán loại sách không biết xấu hổ này, bằng không hắn cũng không đến mức bị dụ dỗ lún sâu vào trong đó, nháo ra chuyện mất mặt như hôm nay...

Tần đại tiểu thư vốn đã không có ấn tượng gì tốt với hắn, bây giờ chỉ sợ sẽ càng thêm khinh bỉ hắn, lúc trước cảm thấy hắn chỉ đào hoa, có lẽ đã hiện tại trực tiếp cho rằng hắn là tên biến thái.

Này...

- Công tử, muốn đọc loại sách gì?

Lúc này, một tiểu nhị của cửa hàng nhiệt tình đi theo.

Lạc Thanh Chu nhìn quyển sách trên giá sách, trong lòng suy nghĩ sự xấu hổ vừa rồi, theo bản năng nói:

- Chân ngọc tranh...

Hắn lập tức tỉnh táo lại:

- Dược liệu, có sách giới thiệu các loại dược liệu không?

Tiểu nhị vội vàng cười nói:

- Có, có, ở hàng tủ sách thứ hai bên kia, công tử có thể tự mình đi xem.

Khi Lạc Thanh Chu đang muốn đi qua, tiểu nhị trong tiệm lập tức lại đến gần hắn thấp giọng nói:

- Công tử, Chân ngọc tranh minh họa đã ra được năm quyển rồi, trong cửa hàng chúng ta có đầy đủ, đều là bản bìa cứng, minh họa bên trong cực kỳ chân thực. Nếu mua năm quyển, còn có thể được tặng một phiếu thưởng thức, ngày năm, mười lăm, hai lăm mỗi tháng có thể đi Ngọc Hương lâu thưởng thức miễn phí. Những ngày khác, cũng có thể cầm quyển sách này vào Ngọc Xuân lâu, ưu đãi nửa giá.

Lạc Thanh Chu: - ...

Tiểu nhị lại hèn mọn thấp giọng nói:

- Thổi tiêu đàn hát, đều nửa giá. Công tử thích gì, nơi đó đều có thể thỏa mãn. Nghe nói gần đây Ngọc Hương Lâu còn mới mua vài nữ tử dị vực, tóc vàng mắt xanh, làn da rất trắng, khách nhân đi đều khen không dứt miệng.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật vài cái, không khỏi hỏi:

- Ngươi rốt cuộc là tiểu nhị cửa hàng, hay là tú bà của thanh lâu?

Tiểu nhị cửa hàng cười ha ha, nói:

- Không gạt công tử, mỗi một khách đến đó, tiểu nhân đều có tiền. Công tử nếu không thích, coi như tiểu nhân chưa nói gì cả.

Lạc Thanh Chu không để ý tới hắn nữa, mà đi tới giá sách nhìn.

Tiểu nhị cười cười, lơ đễnh, lại đi gọi khách khác đi.

Lạc Thanh Chu rất nhanh đã tìm được sách giới thiệu dược liệu ở trên giá, còn có hai quyển sách giới thiệu linh dược quý hiếm.

Hắn lập tức mở ra, cẩn thận nhìn từng trang một, ghi nhớ toàn bộ vào trong đầu.

Đợi sau khi đọc xong hai quyển sách giới thiệu linh dược kia, hắn chỉ cầm một quyển sách giới thiệu dược liệu bình thường, chuẩn bị đi trả tiền.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters