Chương 2186: Thưởng túc khoán, tin đồn của Tần đại tiểu thư (2)

Thân phận của hắn hiện tại là Lạc Thanh Chu, lúc nào cũng phải cảnh giác thân phận khác bại lộ.

Đợi hắn cầm sách, đi tới quầy trả tiền, đột nhiên phát hiện trên quầy đặt một xấp sách, trên bìa sách vẽ một đôi chân ngọc thiếu nữ cực kỳ duyên dáng, bên cạnh viết mấy chữ lớn chỉnh tề: Chân ngọc tranh minh họa năm - phiên bản bìa cứng.

Tổng cộng dường như vừa rồi có năm quyển sách.

Tiểu nhị cửa hàng vừa tiếp đãi hắn, lúc này ở giá sách cách đó không xa nhìn hắn một cái, lại tiếp tục sắp xếp lại sách trên giá sách.

Chưởng quỹ thu tiền nhìn thoáng qua quyển sách trong tay hắn, tươi cười nói:

- Công tử, cũng chỉ mua một quyển này thôi sao? Nơi này còn có năm quyển sách, hôm nay có giảm giá, nếu không công tử cũng mua luôn đi? Nếu không đọc thì tặng cho bằng hữu cũng được.

Nói xong, hắn đẩy năm quyển ‘Chân ngọc tranh minh họa’ trên bàn.

Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, bằng hữu?

Hắn đem quyển sách trong tay đặt lên bàn, thuận tay cầm lấy một quyển Chân ngọc tranh minh họa, tùy ý lật xem mấy trang, bình tĩnh gật đầu nói:

- Vừa hay, qua hai ngày nữa là đại hỷ của Phi Dương huynh, ta đang lo lắng không biết nên tặng hắn cái gì. Được rồi, tất cả năm cuốn sách này tính luôn đi, bao thật đẹp cho ta, đừng để lộ bìa thật ra ngoài.

Chưởng quỹ lập tức cười nói:

- Công tử yên tâm, tuyệt đối sẽ giúp ngài ngụy trang hoàn hảo, bên ngoài viết sách chuẩn bị cho khoa cử, ai cũng không nhìn ra.

Nói xong, hắn lập tức cầm lấy giấy gói, bắt đầu cẩn thận bọc lại.

Lạc Thanh Chu trả tiền, liền chuẩn bị rời đi.

Ai ngờ vừa đi tới cửa hàng, phía sau đột nhiên truyền đến một âm thanh kinh hỉ:

- Lạc công tử?

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, quay đầu nhìn lại.

Một thiếu nữ mặc váy dài màu xanh nước biển, vẻ mặt kinh hỉ từ bên trong đi ra, trong tay còn cầm một quyển sách, kích động nói:

- Quả nhiên là Lạc công tử! Ta tưởng ta nhìn nhầm chứ.

Nàng hưng phấn nói:

- Lạc công tử, ngươi còn nhớ Thanh Uyển không?

Lạc Thanh Chu đương nhiên nhớ rõ nàng.

Lúc trước ở Tần phủ Mạc thành, thiếu nữ này nửa đêm mang theo Tần nhị tiểu thư đi tìm hắn muốn thơ, hắn bị ép viết hai bài Vịnh Mai cho nàng.

Nghe nói thiếu nữ này là thân thích của Vương gia, vốn ở kinh thành, trước khi Vương gia xảy ra chuyện thì rời đi.

Xem ra chuyện Vương gia lúc trước cũng không ảnh hưởng đến nàng.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Thì ra là Tô cô nương, đã lâu không lâu.

Tô Thanh Uyển mỉm cười, nói:

- Quả thực đã lâu không gặp. Lạc công tử, Vi Mặc đâu? Nàng đã khá hơn chưa?

Lạc Thanh Chu nói.

- Tốt hơn nhiều rồi.

Tô Thanh Uyển nói:

- Vậy thì tốt rồi, các ngươi ở nơi nào, chờ có thời gian, ta sẽ đến thăm Vi Mặc một chút.

Hai người nói chuyện phiếm ở trước cửa hàng cũng không được tốt lắm.

Tô Thanh Uyển vội vàng nói:

- Lạc công tử, chúng ta đi ra ngoài đi, vừa đi vừa tán gẫu. Lạc công tử chuẩn bị đi đâu? Nếu không bận việc gì, có thể cùng tiểu nữ tử đi uống mấy chén không? Tiểu nữ tử vừa hay có chút chuyện muốn nói với Lạc công tử.

Lạc Thanh Chu ra khỏi cửa hàng, cũng không trả lời lời nàng, nói:

- Hôm nay ta còn có việc, sẽ không đi.

Tô Thanh Uyển nhìn trái nhìn trái nhìn phải, thấp giọng nói:

- Lạc công tử, Thanh Uyển gần đây nghe được một ít tin tức, về Tần gia, còn có tin đồn về Tần đại tiểu thư, Thanh Uyển chỉ muốn nói cho Lạc công tử một tiếng.

Lạc Thanh Chu nghe vậy nhíu mày, nhìn về phía nàng nói:

- Về Tần đại tiểu thư?

Tô Thanh Uyển gật gật đầu, thấp giọng nói:

- Lạc công tử, trên đường nhiều người, chúng ta đi tửu lâu phía trước nói chuyện.

Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm vào mắt nàng vài lần, gật đầu nói:

- Được.

Tô Thanh Uyển vội vàng dẫn đường ở phía trước, ánh mắt đột nhiên lại nhìn quyển sách trong tay hắn một cái, nhẹ giọng cười nói:

- Lạc công tử mua sách gì vậy? Tất cả đều là về kỳ thi?

Lạc Thanh Chu nói:

- Đúng vậy.

Tô Thanh Uyển cười nói:

- Với tài hoa của Lạc công tử, đợt thi xuân lần này chắc chắn có thể trúng tuyển.

Lạc Thanh Chu không nói gì nữa.

Tô Thanh Uyển mang theo hắn xuyên qua một con đường, đi tới trước một tửu lâu, nói:

- Lạc công tử, rượu ở đây rất thơm, đợi lát nữa ngươi phải nếm thử đấy.

Hai người vừa rồi vào cửa, đã có tiểu nhị nghênh đón.

Tô Thanh Uyển nói:

- Chúng ta đi phòng riêng trên lầu, bưng hết những món ăn nổi tiếng nhất và rượu ngon ở này ra đây.

Tiểu nhị vội vàng đáp ứng một tiếng, xách ấm trà, đi ở phía trước, dẫn hai người lên.

Hai người theo tiểu nhị, vào phòng số hai.

- Khách nhân xin chờ một lát, uống trà trước, rượu và thức ăn sẽ đến ngay.

Tiểu nhị khom lưng nói xong, lập tức lui xuống, giúp hai người đóng cửa lại.

Tô Thanh Uyển nói:

- Lạc công tử, mời ngồi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters