Nói xong, nàng xách ấm trà lên, giúp hắn rót một chén trà, thần sắc phức tạp nhìn hắn, nhẹ giọng nói:
- Từ sau khi gặp Lạc công tử ở Tần phủ đêm đó, Thanh Uyển vẫn không quên được, sau khi trở về kinh thành, còn thường xuyên hỏi thăm tin tức của Lạc công tử...
Nói đến đây, nàng rụt rè cười cười, nói:
- Thanh Uyển biết Lạc công tử là người có gia thất, cho nên cũng không nghĩ nhiều. Hôm nay có thể gặp lại Lạc công tử, trong lòng Thanh Uyển rất vui vẻ. Đáng tiếc...
Nàng bưng chén trà lên, nói:
- Công tử, mời uống trà, Thanh Uyển kính ngươi một chén trước.
Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm vào mắt của nàng, dừng một chút, nhận lấy chén trà, nói:
- Nói chuyện chính trước đi.
Tô Thanh Uyển lại nhìn hắn một cái, bưng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch, nói:
- Không riêng gì về Tần đại tiểu thư, còn về Tần gia và Lạc công tử... Lạc công tử là con rể Tần gia, lại được cả Tần gia sủng ái, còn có thể tham gia khoa cử, còn có thể thoải mái xuất hiện. Trên dưới Tần gia đều cực kỳ sủng ái Lạc công tử... Tất cả mọi người đều nói, Lạc công tử dựa vào bản lĩnh của mình phục vụ hết tất cả nữ tử Tần phủ, bao giồm cả…Tống di.
Nói xong, nàng nhìn biểu tình trên mặt thiếu niên này, thế nhưng kinh ngạc phát hiện, biểu tình trên mặt hắn, vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu, giống như lời nói vừa rồi, không hề tạo ra bất kỳ ảnh hưởng gì tới hắn.
Tô Thanh Uyển hơi giật mình, lại nói:
- Lạc công tử, mọi người còn nói, là Tống di coi trọng ngươi trước, cho nên mới để cho ngươi vào ở rể, sau đó vào buổi tối sẽ để ngươi hầu hạ cả hai nữ nhi của mình cùng một lúc... Mọi người còn nói, Tần đại tiểu thư khi còn bé mất tích, bị bán cho...
- Mọi người nào?
Lạc Thanh Chu đột nhiên cắt ngang lời nàng.
Tô Thanh Uyển nhìn chằm chằm sắc mặt hắn, nói:
- Người Mạc Thành… Còn có kinh thành...
- Nói rõ ràng, là ai?
Lạc Thanh Chu lại hỏi.
Tô Thanh Uyển đang muốn nói chuyện thì hắn đột nhiên lại nói:
- Quên đi, đừng nói nữa. Mặc dù là giả, ta cũng không muốn lắng nghe.
Nói xong, hắn chuẩn bị rời đi.
Tô Thanh Uyển đột nhiên nói:
- Lạc công tử...
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn nàng.
Tô Thanh Uyển đột nhiên lui về phía sau vài bước, hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói:
- Thực xin lỗi. Thanh Uyển cũng là do bị ép, ngươi đừng trách Thanh Uyển...
Nói xong, trong phòng đột nhiên lóe ra ba thân ảnh.
Một thân ảnh trong đó có tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt lướt tới cửa, ngăn ở nơi đó.
Trong phòng đột nhiên lâm vào im lặng.
Tô Thanh Uyển nhìn thiếu niên ở cửa, thế nhưng phát hiện sắc mặt của hắn giờ phút này vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu, không biết là bị dọa choáng váng, hay là cho đến bây giờ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trong lòng nàng không khỏi âm thầm thở dài một tiếng: Thư sinh cuối cùng vẫn là thư sinh, dù có tài hoa hơn đi nữa, cũng chỉ là một kẻ yếu bị võ giả coi là con kiến hôi, mặc cho người ta chém giết...
Nàng đột nhiên lại nhẹ giọng nói:
- Lạc công tử, đừng sợ, bọn họ chỉ muốn dùng thân thể ngươi một chút. Nếu ngươi phối hợp, có lẽ sẽ không sao đâu.
Lúc này, trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một tiếng cười khàn khàn nhe răng:
- Thiếu niên, giao thân thể của ngươi cho lão phu dùng mấy ngày, chờ lão phu làm xong việc, tự biết... A...
Không đợi hắn nói xong, cổ họng đột nhiên bị một bàn tay vô hình bóp chặt!
Hắn mở to hai mắt, há to miệng, vẻ mặt hoảng sợ.
Nhưng, chuyện xảy ra giữa không trung, người trên mặt đất đều không nhìn thấy, bọn họ chỉ cảm thấy kỳ quái, vị Ngô lão này sao mới nói một nửa lại đột nhiên không nói nữa?
Võ giả đứng ở cửa kia lập tức phản ứng, nhưng hắn còn chưa kịp có bất kỳ động tác gì, thiếu niên bị hắn ngăn cản, đột nhiên vươn tay, bắt lấy cổ hắn!
Hắn rõ ràng thấy được bàn tay kia vươn tới, thế nhưng, thế nhưng hoàn toàn không thể tránh được.
Trong lòng hắn kinh hãi, cuống quít há to miệng, muốn phát ra tiếng kêu cứu, nhưng bàn tay kia lại đột nhiên dùng sức, “rắc” một tiếng, trực tiếp bóp nát cổ hắn!
Hắn mở to hai mắt, đầu nghiêng một cái, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất...
- Đi!
Hai võ giả khác trong phòng rốt cục cũng phản ứng lại, nhất thời kinh hãi tái mặt, vừa kinh vừa sợ, xoay người muốn từ cửa sổ phía sau nhảy ra ngoài.
Ai ngờ bọn họ vừa nhảy dựng lên, hai tay thiếu niên kia đột nhiên như quỷ mị, như hình với bóng, một tay bắt lấy cổ bọn họ.
Phanh!
Không đợi bọn họ làm ra bất kỳ phản ứng nào, đầu hai người nặng nề va vào nhau.
Rầm!
Một tiếng giòn vang, giống như hai quả dưa hấu đột nhiên vỡ vụn.
Trước mắt hai người tối sầm lại, hai cái đầu lập tức phọt ra máu tươi, óc trắng bắn tung toé xung quanh...
Lập tức, thi thể không đầu của hai người, mềm nhũn ngã xuống đất...