Cứ thế ba gã võ giả vừa rồi xuất hiện trong phòng, ngay cả một câu cũng không kịp nói, ngay cả một chiêu cũng không kịp đánh ra đã bị mất mạng.
Toàn bộ quá trình, cơ hồ chỉ xảy ra trong chớp mắt!
Tô Thanh Uyển đứng trước bàn, bị một màn khủng bố này dọa đến trợn to hai mắt, sắc mặt trắng bệch, trong đầu trống rỗng, cả toàn thân run rẩy.
Một luồng chất lỏng theo váy và hai chân run rẩy của nàng, chậm rãi chảy xuống, nhỏ xuống sàn nhà...
Vụt!
Lúc này, một thanh phi kiếm đột nhiên bay vào trong phòng, trực tiếp đem thân thể thần hồn xuất khiếu ngồi trong góc, chém thành hai nửa.
Mà lúc này, cỗ thần hồn bị bóp cổ giữa không trung, chấn động, trong đầu truyền đến một cỗ đau đớn kịch liệt.
Hắn mở miệng ra, toàn thân run lẩy bẩy, nhưng hắn không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Bởi vì giờ phút này, một luồng thần hồn của Lạc Thanh Chu đang bóp cổ hắn.
Trong phòng, yên tĩnh đến kỳ lạ.
Không bao lâu, tiểu nhị bưng thịt rượu, lên lầu, ở ngoài cửa nhỏ giọng hô:
- Khách nhân, thịt rượu tới, tiểu nhân đưa vào được không vậy?
Cô nam quả nữ đến quán rượu, còn cùng ngồi ở một bên. Mấy loại tình huống này, hắn đương nhiên không dám đi vào quấy rầy.
Sau một lúc lâu.
Trong phòng truyền đến tiếng của thiếu niên kia:
- Vào đi.
Lúc này tiểu nhị mới đẩy cửa ra, cúi đầu đi vào.
Hắn nhanh chóng liếc qua, vội vàng đi qua đặt khay đồ ăn ở trên mặt bàn, lập tức xoay người vội vàng rời đi, thuận tay giúp bọn hắn khép cửa phòng lại.
Trong nháy mắt đóng cửa lại, hắn lại nhịn không mà từ khe cửa nhìn lén một chút. Đôi nam nữ đang ngồi ở trước bàn, nữ tử cúi đầu, hai chân chụm lại, thân thể khẽ run, váy hình như hơi ướt.
Mà thiếu niên kia, ngồi ở bên cạnh nàng, một cái tay tựa hồ đặt ở trên người nàng.
- Chơi thật vui.
Tiểu nhịn nói thầm một câu, mặt mũi tràn đầy hâm mộ.
Nữ tử kia chỉ cần nhìn sơ là biết khuê nữ trong nhà, làn da trắng, vóc người đẹp, đầy đủ, khí chất cũng tốt, chỉ là không ngờ rằng, giữa ban ngày ban mặt lại cùng tình lang nhỏ ở chỗ này.....
Ai, quả nhiên không thể nhìn bề ngoài mà phán xét được.
Trong phòng, hai người ngồi ở trước bàn, vẫn im lặng như cũ.
Đợi tiếng bước chân của tiểu nhị đi xa, Lạc Thanh Chu đứng dậy, vào phòng, lấy hoá thi phấn ra, xử lý cỗ thi thể cuối cùng kia. Còn về thần hồn mới vào kia, bởi vì không hỏi được cái gì nên trực tiếp bị hắn giết chết.
Những thi thể khác bao gồm cả thần hồn, đều đã được xử lý sạch sẽ.
Toàn bộ quá trình, đương nhiên đều bị Tô Thanh Uyển nhìn tận mắt.
Cho nên giờ phút này cho dù không có người canh nàng, nàng cũng ngồi ở trước bàn, run lẩy bẩy, căn bản cũng không có sức chạy trốn.
Đương nhiên, nàng cũng biết rõ, nàng trốn không thoát.
Cho tới bây giờ, trong đầu của nàng vẫn hoàn toàn trống rỗng. Nàng làm sao cũng không ngờ được, thư sinh nhìn bề ngoài hào hoa phong nhã lại là một võ giả cường đại!
Hắn rõ ràng là một tên con thứ xuất thân hèn mọn, rõ ràng còn là một tên ở rể….
Hắn sao lại đột nhiên biến thành võ giả?
Ở trong mắt nàng cùng với tất cả mọi người ở Mạc Thành, hắn chính là một thanh niên đọc sách có phần tài hoa, mà hắn để có thể thi đậu đứng đầu kì thi khoa cử ở Mạc Thành, chỉ có thể toàn tâm toàn ý, khắc khổ đọc sách, mới có thành tích này.
Như vậy, sao hắn lại có thời gian và tinh lực đi luyện võ chứ?
Hơn nữa hắn lấy tài nguyên và cơ hội từ đâu?
Còn có, hắn đã lợi hại như vậy, vì sao còn cam nguyện bị người khác xem thường, ở rể Tần gia?
Chỉ cần là người có cốt khí, có thực lực cũng sẽ không nhận thân phận mất mặt này.
Cho nên cho tới giờ khắc này, nàng vẫn không thể nào hiểu, vẫn không thể nào tin được một màn trước mắt.
Mùi máu tươi trong phòng đã bị một mùi hương hoa nhàn nhạt che phủ.
Thi thể bốn võ giả kia, rất nhanh đã được xử lý sạch sẽ, ngay cả một chút vết tích cũng không để lại. Khi thân ảnh đáng sợ kia ngồi xuống bàn, thân thể Tô Thanh Uyển càng run rẩy hơn, lòng bàn chân trên sàn nhà, lại có chất lỏng nhỏ xuống.
- Đừng sợ.
Thiếu niên bên cạnh vẫn nói chuyện với ngữ khí ôn hoà, nói:
- Ta chỉ hỏi ngươi vài vấn đề, hỏi xong, ngươi có thể rời đi.
Tô Thanh Uyển khóc nói:
- Lạc... Lạc công tử, là bọn hắn ép ta...
Lạc Thanh Chu hỏi:
- Bọn họ là ai?
Tô Thanh Uyển nghẹn ngào nói:
- Chính là những người... Lạc công tử giết... Bốn người vừa rồi.
Lạc Thanh Chu nói:
- Biết bọn hắn tên là gì không?
Tô Thanh Uyển khóc lắc đầu.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Bọn hắn là từ đâu tới? Ai phái tới? Hoặc là, đã từng nhắc qua ai không? Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt ta trả lời.
Tô Thanh Uyển run rẩy, chậm rãi ngẩng đầu lên, khóc nói:
- Ta... Ta không biết.