Lạc Thanh Chu nhìn thẳng vào mắt nàng nói:
- Bọn hắn muốn dùng thân thể của ta làm cái gì?
Tô Thanh Uyển run rẩy nói:
- Ta... Ta thật sự không biết...
Lạc Thanh Chu bình tĩnh nhìn nàng, ngữ khí vẫn ôn hòa như cũ:
- Vậy ngươi biết cái gì?
Sắc mặt Tô Thanh Uyển trắng bệch, mặt đầy nước mắt nói:
- Ta... Ta không biết bọn hắn, ta... Ta cũng do bị ép buộc... Ô ô….
Lạc Thanh Chu lại nhìn chằm chằm vào mắt nàng một hồi, nói:
- Được rồi, đừng khóc, lau sạch nước mắt đi.
Tô Thanh Uyển khóc lóc cầu khẩn nói:
- Lạc công tử.. Ta... Ta không muốn chết...
Lạc Thanh Chu nhìn bộ dáng nước mắt lưng tròng của nàng nói:
- Ta không nói sẽ giết ngươi. Chỉ cần ngươi thề, không nói chuyện hôm nay ra. Còn nữa, về sau, ta gọi đều phải đến.
Tô Thanh Uyển lập tức lau lau nước mắt, giơ tay lên lập lời thề:
- Ta Tô Thanh Uyển thề, chuyện hôm nay, tuyệt đối sẽ không để lộ ra nửa lời ngày hôm nay ra... Nếu có trái lời thề, thiên lôi đánh xuống, không được... Chết không yên lành!
Nàng lại run giọng nói:
- Về sau... Về sau Thanh Uyển chính là người của Lạc công tử... Lạc công tử chỉ cần ra lệnh, Thanh Uyển cho dù là làm trâu làm ngựa, cũng sẽ hoàn thành.
Lạc Thanh Chu lại nhìn nàng chằm chằm chốc lát, đột nhiên nói:
- Cởi quần áo, cởi sạch.
Tô Thanh Uyển toàn thân run lên, mặt đầy nước mắt mà nhìn hắn, vẻn vẹn chỉ chần chờ một cái chớp mắt, lập tức run rẩy mở dây thắt lưng bên hông, lập tức, run rẩy đứng người lên, cởi váy áo trên người xuống.
Trên người chỉ còn lại mỗi đồ lót.
Nàng cúi đầu, cắn môi một cái, chảy nước mắt, mở ra dây nhỏ sau lưng, toàn bộ cởi ra.
Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm vào thân thể nàng một lát, vừa nhìn về phía trên váy áo trên đất, nói:
- Trong hầu bao đựng cái gì?
Tô Thanh Uyển nghe vậy sửng sốt một chút, run run rẩy rẩy ngồi xuống, lấy hầu bao ra, run rẩy mở ra, nói:
- Bạc….
Lạc Thanh Chu vừa nhìn về phía trâm cài và trâm hoa trên tóc nàng, trực tiếp đưa tay lấy xuống, nhẹ nhàng bóp nát toàn bộ.
- Mặc đồ lại đi.
Hắn đứng lên, bước tới cửa sổ, kéo màn cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra. Ánh nắng buổi trưa hắt vào.
Trên đường phố bên ngoài, tiếng người bán hàng rong gào to, lọt vào tai rõ ràng.
Tô Thanh Uyển run rẩy mặc váy áo, sau khi mặc xong, trong mắt ngậm lấy nước mắt, ánh mắt thấp thỏm nhìn hắn, cắn môi một cái, run giọng nói:
- Lạc... Lạc công tử, Thanh Uyển vẫn còn... Vẫn còn tấm thân xử nữ... Công tử nếu cần….
- Đêm nay đi.
Lạc Thanh Chu đột nhiên xoay người, nhìn nàng nói:
- Đêm nay ngươi ở đây chờ ta, có vấn đề không?
Sắc mặt Tô Thanh Uyển trắng bệch, run giọng nói:
- Công... Công tử, nơi này... Nơi này... Có thể... Đổi một phòng khác không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Được, vậy thì căn phòng bên cạnh.
Tô Thanh Uyển cúi đầu xuống, run giọng nói:
- Ừm.....
- Lau sạch nước mắt đi, đi thôi.
Lạc Thanh Chu về phía cửa ra vào, mở cửa phòng ra, nói:
- Còn nữa, chờ lát nữa nhớ tính tiền.
Tô Thanh Uyển cứng một chút, dùng tay áo lau lau nước mắt, cúi đầu, đi theo hắn ra khỏi phòng.
Hai người đi xuống lầu.
Tiểu nhị lập tức nhiệt tình tiến lên đón, liếc trộm nữ tử trước mặt một chút, cười rạng rỡ nói:
- Hai vị khách quan, thịt rượu nhà ta ngon miệng chứ?
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, nói:
- Cũng được.
Tô Thanh Uyển cố giả bộ bình tĩnh, cúi đầu đi tới quầy hàng, lấy bạc ra tính tiền.
Lạc Thanh Chu mang theo nàng ra cửa, tiểu nhị mới lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt, tiến đến quầy hàng hèn mọn cười một tiếng, thấp giọng nói:
- Chưởng quỹ, thấy không? Tiểu nhân không nói láo chứ? Váy của nữ tử kia... Chậc chậc, tiểu tử nhìn bề ngoài là người đọc sách, thật không đơn giản, làm nữ tử người ta đến phát khóc...
- Ngậm miệng! Ngươi không muốn giữ lưỡi mình nữa hả?
Chưởng quỹ sầm mặt lại, quát lớn:
- Đi làm việc!
Tiểu nhị cười he he, quay người rời đi.
Ánh mắt của chưởng quỹ, lúc này mới nhìn về phía ngoài cửa, lẩm bẩm:
- Tiểu tử kia thật keo kiệt, tiền ăn cơm còn để nữ tử trả, chỉ sợ lại là tiểu bạch kiểm mà tiểu thư nhà giàu kia nuôi... Chậc chậc, hâm mộ.
Ánh nắng buổi trưa, cực kỳ chói chang.
Lạc Thanh Chu mang theo Tô Thanh Uyển ra quán rượu, liền nói với nàng:
- Trở về đi, đêm nay nhớ phải tới.
Tô Thanh Uyển nghe vậy, như được đại xá, vội vàng nói:
- Công tử yên tâm, Thanh Uyển đêm nay nhất định sẽ đến thật sớm chờ công tử.
Lạc Thanh Chu không nói gì thêm, bước nhanh rời đi.
Tô Thanh Uyển ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn hắn, thẳng cho đến khi bóng lưng của hắn biến mất ở phía đầu đường phía xa, mới xoay người, đi về một hướng khác. Nàng đi qua một hẻm nhỏ, lại tiến vào một cửa hàng, sau khi ra ngoài, liếc mắt nhìn hai phía, lại thất thần đi ở ngoài đường.
Đi đại khái nửa canh giờ.