Nếu như đặt ở tình huống bình thường, hắn có lẽ sẽ cho rằng đối phương cố ý, nhưng hiện tại... Nhìn thấy tin nhắn trống không này, lại suy nghĩ dự cảm xấu vừa rồi, trong lòng hắn chấn động.
Hắn hoàn toàn không chút do dự, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất xông về phía Nam quốc quận vương phủ.
- Ai!
- Đứng lại!
Đội tuần tra trên đường phố đột nhiên phát hiện có người xẹt qua, lập tức rút đao quát giận.
Nhưng một giây sau, họ chỉ nhìn thấy bóng tối đen thui trước mặt.
Những binh sĩ khác còn tưởng rằng vừa rồi mình bị hoa mắt.
Lạc Thanh Chu nhanh như chớp đi tới Nam Quốc quận vương phủ, đột nhiên phát hiện toàn bộ vương phủ bị một kết giới màu đỏ bao phủ.
Hoàn toàn không nghe được tiếng nói gì ở bên trong, cũng không thể nhìn thấy bất cứ ai.
Trong lòng hắn trầm xuống, lập tức xuyên qua kết giới, vọt vào.
Nhất thời, một mùi máu tươi nồng đậm xông vào mũi.
Đồng thời, trong tiền viện, thi thể đầy đất.
Trong hậu viện là ngọn lửa đang bốc cháy hừng hực, một cỗ nội lực lạnh lẽo bộc phát cùng khí tức cường đại do pháp bảo thả ra, cuốn tới.
Sắc mặt Lạc Thanh Chu hoàn toàn thay đổi, lập tức vọt tới.
Một đám người mặc hắc bào, trên mặt đeo mặt nạ, đang tàn sát thị vệ cùng người hầu trong phủ.
Trong sân phía sau, đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai già nua mà quen thuộc:
- Vương phi! Đi mau!
Khi Lạc Thanh Chu chạy tới, vừa hay nhìn thấy Cửu ma ma bị một nữ tử áo đen dùng một kiếm xuyên qua lồng ngực, lập tức toàn bộ thân thể bị kiếm quang chói mắt, cắn nuốt vỡ vụn.
- Giết hết, một người cũng không để giữ lại.
Lúc này, một âm thanh lạnh như băng của nữ tử đột nhiên vang lên ở trong góc.
Lạc Thanh Chu nghe được âm thanh này, trong lòng nhất thời chấn động.
- Oanh!
Lạc Thanh Chu không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức xông xuống, đánh ra một quyền.
Quyền mang nổ bắn ra.
Tên nam tử mặc hắc y vừa muốn chém Bạch Nhược Thuỷ, trực tiếp bị một quyền đập nát đầu.
- Hả, Tông Sư?
m thanh của nữ tử trong góc kia, tựa hồ có chút ngoài ý muốn.
Lạc Thanh Chu đáp xuống trước người Bạch Nhược Thủy, lại đánh ra một quyền, trong nháy mắt đã đập hai nam tử mặc hắc y kia đến mức máu thịt be bét.
Những người mặc hắc bào khác thấy một màn này, sắc mặt đều biến đổi, không dám tới gần.
Lạc Thanh Chu vội vàng nhân cơ hội hỏi phụ nhân cả người đẫm máu phía sau:
- Mỹ Kiêu đâu?
Bạch Nhược Thủy cầm bảo kiếm trong tay, tóc dài lộn xộn, vẻ mặt đẫm máu nhìn hắn một cái, đang muốn nói chuyện, lại chần chờ một chút, âm thanh bi thương mà khàn khàn nói:
- Ngươi mau đi vào cung thông báo.
Lúc này, Nam Cung quận vương phủ chỉ còn lại mấy người, đều ở chỗ này.
Lạc Thanh Chu cũng không nhìn thấy hai quận chúa, lại thấy trong ánh mắt nàng mang theo tia cảnh giác, trong lòng lập tức hiểu ra.
Đột nhiên gặp nạn này, vị Vương phi này chỉ sợ đã không tin tưởng bất luận kẻ nào bên cạnh.
- Tông Sư? Khuôn mặt này... Hình như hơi quen thuộc.
Một thanh niên áo đen dáng người cao gầy đứng trong góc, mà giọng nói quen thuộc của nữ tử chính là từ trong miệng hắn phát ra được.
Lam Lăng của Phiêu Miểu Tiên Tông.
Thần hồn phụ thân thuật.
Lạc Thanh Chu nhìn thẳng vào mắt hắn, bên trong xuất hiện hư ảnh của nữ tử váy lam kia.
Lúc này, một nữ tử áo đen thấp giọng nói:
- Chủ tử, người này chính là phu quân của Nữ đế Đại Viêm, cũng là đệ tử của tông chủ Lăng Tiêu tông, Sở Phi Dương.
m thanh Lam Lăng vang lên:
- Khó trách, ta nhớ đã nhìn thấy tranh của hắn. Chậc chậc, không ngờ rằng hắn đã là Tông Sư. Khó trách nha đầu kia, đệ đệ mới chết vài ngày, đã khẩn cấp muốn thành thân...
Lập tức nàng lại châm chọc nói:
- Nàng cho rằng liên thủ với Lăng Tiêu Tông kia là có thể tránh thoát trừng phạt sao? Mơ tưởng hão huyền.
Nói xong, thân ảnh chợt lóe lên, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Lập tức, một nắm đấm đột nhiên phóng thẳng tới Lạc Thanh Chu.
Một quyền này đột nhiên mà tới khiến không gian bốn phía cũng phải vặn vẹo!
- Oanh!
Nắm đấm của Lạc Thanh Chu đã tích đủ lực từ lâu, cũng đột nhiên đánh tới.
Phanh! Phanh! Phanh!
Trong nháy mắt, hai người đã đánh qua mấy trăm quyền.
Những người khác xung quanh, thậm chí ngay cả bóng dáng hai người cũng không nhìn thấy.
Nhưng bốn nắm tay kia va chạm bộc phát sóng khí đáng sợ, giống như bài sơn đảo hải, khiến bọn họ không dám tới gần.
- Oanh!
Một tiếng nổ vang lên!
Thân thể Lạc Thanh Chu bay ngược ra, hai chân nặng nề nện trên mặt đất, liên tục lui về phía sau vài bước, mới ổn định thân thể.
Trên mặt đất hắn vừa rồi bước qua, phiến đá xanh đều vỡ thành bột phấn!
Khí huyết trong cơ thể hắn dâng trào, hai tay có chút tê dại, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.
Mà nam tử cao gầy bị chiếm thân thể kia, hai quyền đã be bét máu thịt, lộ ra xương trắng, hơn nữa khớp xương hai cánh tay đã đứt gãy, xương khuỷu tay cũng lộ ra, trên lồng ngực còn xuất hiện một cái lỗ lớn.