Chương 2207: Đại Tiểu Thư con lừa nhỏ (1)

- Thân thể này... Vẫn quá yếu....

Giọng nói của Lam Lăng phát ra từ trong miệng hắn, lập tức hào quang chợt lóe, một hư ảnh đột chui ra từ mi tâm hắn, trong nháy mắt đã chui vào thân thể nữ tử cầm kiếm bên cạnh.

Mà nam tử cao gầy này, trong nháy mắt thần hồn nàng rời đi, đột nhiên miệng phun máu tươi, thân thể mềm nhũn, ngã xuống đất, mất mạng.

- Tu vi không tệ, nhưng công pháp thật sự khó có thể lên được nhẹ nhàng. Ngươi ở Lăng Tiêu tông, thật quá lãng phí.

Nữ tử cầm kiếm châm chọc mở miệng nói, bảo kiếm trong tay đột nhiên sáng lên một kiếm quang lam sắc.

Lạc Thanh Chu lập tức nói:

- Vương phi, các ngươi đi trước.

Nữ tử cầm kiếm hừ lạnh một tiếng:

- Đi? Ai cho ngươi đi? Hôm nay Nam quốc quận vương phủ, bao gồm cả ngươi, một người cũng đừng hòng đi.

Vào lúc này, một nữ tử áo đen khác đột nhiên lướt qua từ hành lang đến, cung kính bẩm báo:

- Chủ tử, Nam quốc quận vương đã đền tội, đây là đầu của hắn.

Dứt lời, tay giơ lên, đầu người máu chảy đầm đìa đột nhiên ùng ục một tiếng, lăn xuống đất.

Lạc Thanh Chu chấn động, nhìn về phía đầu người trên mặt đất.

Đầu người kia mở to hai mắt, khuôn mặt tuấn lãng, chính là Nam Quốc quận vương Nam Cung Ngọc Phong.

Bạch Nhược Thủy đột nhiên thê lương thét chói tai một tiếng, nhào tới, khóc nói:

- Vương gia....

Lạc Thanh Chu nắm chặt tay, sâu trong đôi mắt sáng lên một tia lôi điện, nhưng đột nhiên lại đè nén xuống.

Lúc này, nữ tử áo đen kia lại cung kính bẩm báo:

- Đôi tỷ muội kia hình như đã trốn vào mật thất, Lôi đường chủ và Tôn đường chủ đã phát hiện cửa vào, hẳn đã mang theo người đổi theo.

Vừa nghe lời này, Bạch Nhược Thủy đang ôm đầu Nam Quốc Quận Vương khóc, đột nhiên run rẩy, khắp khuôn mặt tràn ngập nước mắt cắn răng nói:

- Nam Quốc Quận Vương phủ ta rốt cuộc đã đắc tội các ngươi chỗ nào? Tại sao ngươi lại giết cả gia đình ta? Các ngươi rốt cuộc là ai?

Nữ tử cầm kiếm bị thần hồn phụ thân, cười lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay chợt lóe, như một thanh phi kiếm, bắn nhanh mà đi, trong nháy mắt đã đâm về phía cổ họng nàng.

- Oanh!

Lạc Thanh Chu dùng một quyền đánh bay trường kiếm, lập tức thân ảnh chợt lóe, trong nháy mắt đánh ra mấy trăm quyền mang màu vàng, trực tiếp bao phủ cả nữ nữ tử cầm kiếm cùng những thân ảnh mặc hắc bào vào.

Hắn không chút do dự, lập tức ôm lấy Bạch Nhược Thủy, nói:

- Vương phi, đi!

Dứt lời, thân ảnh chợt lóe, bay về phía nóc nhà.

- Hừ! Muốn đi?

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng Lam Lăng hừ lạnh.

Nữ tử áo đen kia đột nhiên như quỷ mị xuyên qua quyền mang kim sắc, lam quang trong tay chợt lóe, xuất hiện một thanh bảo kiếm khác, một kiếm đâm tới sau lưng hắn.

Ai ngờ, Lạc Thanh Chu lại đột nhiên xoay người, nắm đấm đã sớm tích lũy đầy lực lượng, đánh tới một quyền.

Roẹt!

Trong quyền mang màu vàng khổng lồ, lại còn ẩn giấu một lôi điện màu đỏ thô to!

Kiếm quang chói mắt cùng quyền mang, mãnh liệt va chạm, phát ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc, lập tức cùng nổ tung.

Nhưng, lôi điện màu đỏ ẩn giấu trong quyền mang kia, lại đột nhiên xuyên qua kiếm quang, đánh vào ngực nữ tử áo đen kia.

Hào quang hộ thể trên người nữ tử áo đen kia không chịu nổi một kích, lập tức vỡ vụn.

Lôi điện màu đỏ đột nhiên trở nên thô to, quấn quanh người nàng ta!

Oanh!

Lạc Thanh Chu thả Vương phi xuống, trong nháy mắt lại xuất hiện trước mặt nữ tử áo đen, thừa dịp nàng bị sét đánh, lại một quyền đánh vào ngực nàng!

Lúc này đây, trong quyền mang, lại sáng lên một lôi điện màu đỏ thô to.

Đây là... Thiên Lôi?

Lồng ngực của nữ tử áo đen đột nhiên bị một quyền đập ra một cái hố lớn, toàn thân bị lôi điện cháy xém, nhưng âm thanh trong miệng nàng vẫn rõ ràng như trước, mang theo một tia kinh ngạc.

Oanh!

Lạc Thanh Chu lại đánh ra một quyền, triệt để phá hủy thân thể của nàng!

Thân ảnh Lam Lăng chợt lóe, từ trong thân thể của nàng bay ra, bảo kiếm lam sắc trong tay vừa muốn vung ra, nhất thời biến sắc!

Roẹt!

Lúc này, một đạo quyền mang màu vàng đột nhiên mang theo một lôi điện màu tím bắn về phía nàng.

Lôi điện màu tím, chuyên khắc thần hồn.

Lam Lăng cuống quít lui về phía sau, đột nhiên thúc dục hồn lực toàn thân, vung ra môt kiếm.

Kiếm quang lam sắc cùng quyền mang kim sắc, mãnh liệt va chạm vào nhau, miễn cưỡng cũng ngăn cản được lôi điện tím kia.

Nhưng giờ phút này nàng chỉ là một luồng phân hồn rất nhỏ, thực lực vốn không bằng bản thể, lúc trước thần hồn phụ thân chiến đấu, đã tiêu hao không ít hồn lực, một kiếm vừa rồi, lại tiêu hao hơn phân nửa hồn lực của nàng.

Nàng khiếp sợ nhìn thiếu niên đối diện một cái, không dám khinh thường nữa, vội vàng quát phía dưới:

- Giết hết bọn họ! Đi!

Oanh! Ầm ầm! Oanh!

Trong lúc nàng nói chuyện, quyền mang của Lạc Thanh Chu mang theo lôi điện màu tím, lần thứ hai bao phủ về phía nàng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters