- Hừ, chỉ là Tông Sư, cũng muốn....
Nàng hừ lạnh một tiếng, lần thứ hai vung ra một kiếm, ai ngờ lời nói trong miệng còn chưa nói hết, đột nhiên cảm nhận được phía sau truyền đến một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Trong lòng nàng đột nhiên nhảy dựng lên, nhanh chóng trốn qua bên cạnh.
Vù!
Một thanh phi kiếm đen kịt như mực, đột nhiên từ chỗ nàng vừa đứng nhanh chóng bắn tới.
- Ai?
Nàng quát lớn một tiếng, trong lòng đột nhiên bắt đầu kinh hoảng.
Ai ngờ nàng vừa lui vài bước, phía sau đột nhiên lại quỷ dị xuất hiện một tấm lưới bằng lôi điện, trong nháy mắt đã bao phủ nàng ở bên trong!
- Là ngươi! Ngươi là thể hồn song tu.
Giờ khắc này, nàng đột nhiên hiểu được, sắc bén kêu một tiếng, lam quang toàn thân phóng ra, muốn tránh thoát tấm lưới lôi điện trên người.
Nhưng, Lạc Thanh Chu sao có thể cho nàng như mong muốn.
Roẹt!
Một lôi điện màu tím thô to, đột nhiên xuất hiện trên nắm đấm của hắn.
Tất cả lực lượng của Lôi Linh Căn trong cơ thể lúc này đều tập trung tại nắm tay, rất nhanh rót vào trong lôi điện màu tím này.
Lam Lăng đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức tử vong ập tới, sắc mặt đại biến, chói tai kêu to:
- Ngươi nếu dám hủy phân hồn này của ta, ta sẽ khiến cả gia đình của ngươi chôn cùng.
Oanh!
Một tiếng nổ vang lên, sấm chớp.
- A——-.
Trong tấm lưới lôi điện, đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết thê lương, lập tức, đám thần hồn bị bao phủ trong lôi điện nổ tung, hôi phi yên diệt!
Đám người mặc hắc bào phía dưới thấy một màn này, kinh hồn sợ hãi, cuống quít muốn chạy trốn.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, một quyền nện xuống, quyền mang màu vàng nổ tung, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ đám người mặc hắc bào ở bên trong.
Đồng thời, phi kiếm đột nhiên hóa thành kiếm ảnh đầy trời, như mưa rào rơi xuống.
Trong nháy mắt, đám người mặc hắc bào trên mặt đất đều bị cắn nuốt sạch sẽ.
Hắn rơi xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, không kịp bình phục khí huyết kích động trong cơ thể, cuống quít hỏi:
- Vương phi, mau nói cho ta biết Mỹ Kiêu ở nơi nào.
Bạch Nhược Thủy giờ phút này đã bị trọng thương chống đỡ không nổi, ôm vết thương trên bụng, run giọng nói:
- Đất. Mật thất trong lòng đất, từ dưới gầm giường trong phòng ta, trong... Ở....
Sắc mặt nàng trắng bệch, run rẩy vươn ngón tay ra.
Khi Lạc Thanh Chu nghe được nàng nói “mật thất dưới lòng đất”, trong lòng hắn khẽ động, thân ảnh chợt lóe, liền chui vào dưới lòng đất.
Khi hắn thi triển thổ hành thuật nhanh chóng chạy tới thông đạo dưới lòng đất, đột nhiên ngửi được một mùi máu tươi nồng đậm.
Trong lòng hắn run lên, cuống quít lướt về phía trước.
Cửa đá phía trước vỡ vụn mà mở ra, trên mặt đất, là một cỗ thi thể đẫm máu đang nằm.
Cách đó không xa, có mấy thi thể khác đang nằm.
Lạc Thanh Chu lập tức lướt vào, xuyên qua thạch thất, thông đạo phía trước đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, giống như tiếng nắm đấm đập vào cửa đá.
Đồng thời, một cỗ chấn động của trận pháp truyền đến.
- Oanh!
Một thiết quyền cực lớn lần nữa đập vào cửa đá dày cộm.
Quyền mang như chùy, cửa đá chấn động.
Kết giới màu đỏ ngưng kết trên cửa đá cũng đột nhiên rung động một chút.
Đứng ở cửa vung quyền, là một lão giả tóc hoa râm, từ khí tức phát ra từ quyền của hắn, ít nhất cũng có tu vi Đại Võ Sư hậu kỳ.
Ở phía sau hắn, là một lão giả khác dáng người thấp bé, cầm thiết kiếm trong tay.
Mặt khác còn có ba người mặc hắc bào khác, đứng ở phía sau hai người.
- Lôi đường chủ, để lão phu đến thử.
Lão giả cầm thiết kiếm trong tay đột nhiên tiến lên một bước, thiết kiếm trong tay sáng lên một đạo kiếm quang màu vàng.
Lão giả dùng nắm đấm kia, lui về phía sau một bước, cười lạnh với người bên trong nói:
- Hai vị quận chúa, nếu các ngươi ngoan ngoãn mở cửa đi ra, lão phu có thể tha cho các ngươi một mạng. Nếu tiếp tục ngoan cố không nghe, chờ kết giới cửa đá này bị phá vỡ, lão phu sẽ khiến hai tỷ muội các ngươi sống không được, chết cũng không xong.
Oanh!
Kiếm quang chói mắt chém về phía kết giới trên cửa đá.
Mà lúc này, hai tỷ muội trốn ở phía sau cửa đá, đang nắm chặt tay nhau, sắc mặt tái nhợt.
Ở trước người hai người, Mộc di bị thương đang cầm một thanh Ngọc Như Ý trong tay, chống lên cửa đá trước người.
Ngọc Như Ý tản ra ánh sáng đỏ rực, bao bọc toàn bộ cánh cửa đá.
Nhưng có vẻ như nàng không thể chống đỡ lâu.
Đột nhiên có một tiếng nổ lớn.
Kiếm quang sắc bén chém vào kết giới ngoài cửa, kết giới màu đỏ đột nhiên kêu rên một tiếng, tan nát.
Ngọc Như Ý trong tay Mộc di, cũng “răng rắc” một tiếng, vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Thân thể nàng chấn động, lui về phía sau vài bước, bảo vệ trước người hai tỷ muội, sắc mặt trắng bệch mà tuyệt vọng, run giọng nói:
- Tiểu thư, đã thông báo ra ngoài chưa?