Chương 2223: Chính thê và thiếp (2)

- Chỉ cần ngươi nguyện ý, trẫm sau này... Chỉ cần không có người khác ở đây, sau này trẫm tuyệt đối sẽ không bày ra dáng vẻ hoàng đế trước mặt ngươi nữa, ngươi cho dù to gan cưỡi trên người trẫm, trẫm cũng thuận theo ngươi... Được chứ?

Lạc Thanh Chu cúi đầu chắp tay, không nói gì, trực tiếp xoay người rời đi.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn bóng lưng kiên quyết của hắn, hào quang trong mắt lóe ra một chút, đợi hắn sắp đi ra thông đạo mới đột nhiên mở miệng nói:

- Trở về!

Lạc Thanh Chu dừng bước.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn hắn phức tạp nói:

- Ngươi đã vượt qua thử thách. Ít nhất trẫm biết, ngươi thành thân với trẫm, cũng không phải là vì linh quáng của trẫm. Một cái danh phận mà thôi, ngươi đã chấp nhận buông tha linh quáng, Sở Phi Dương, trẫm không biết nên khen ngợi ngươi, hay nên cười nhạo ngươi.

Dứt lời, nàng xoay người, hai tay dấy lên ngọn lửa, đặt ở trong hoa văn cửa sắt.

- Ầm.

Cửa sắt đột nhiên lóe lên hào quang, phía trên hoa văn bắt đầu vặn vẹo biến dạng.

Lập tức cửa sắt chậm rãi mở ra.

Một luồng thiên địa nguyên khí rất tinh thuần đột nhiên ập vào mặt.

Mặc dù Lạc Thanh Chu đứng ở phía xa thông đạo, cũng có thể rõ ràng cảm nhận được cỗ thiên địa nguyên khí vượt mức bình thường này.

Năng lượng trong cơ thể hắn đột nhiên bắt đầu rục rịch.

Ngay cả Lôi Linh Căn cũng bắt đầu lóe lên tia sét.

Hắn không tự chủ được, xoay người trở về.

Lúc đi tới cửa, Nam Cung Hỏa Nguyệt lại đột nhiên xoay người, ánh mắt uy nghiêm mà lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Muốn không?

Lạc Thanh Chu hít vào một hơi khí tức tinh thuần, nói:

- Muốn.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhẹ nhàng hừ một tiếng, nói:

- Ngươi đấu không lại trẫm đâu. Trẫm là hoàng đế Đại Viêm, có biện pháp để chính thê của ngươi biến thành thiếp. Chẳng qua, trái tim trẫm không nhỏ như vậy. Chờ dẹp yên phản loạn, trẫm sẽ sửa đổi “Lễ Pháp Đại Viêm”. Đến lúc đó, mỗi nam tử đều có thể có được hai chính thê, không phân biệt lớn nhỏ. Đồng thời, mỗi nữ tử sẽ không còn bị trói buộc bởi những lời mai mối của phụ mẫu, có thể tự do lựa chọn cuộc hôn nhân của riêng mình.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng, không nói gì.

Khóe miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt lộ ra một chút tự đắc:

- Thế nào? Sao lại trợn tròn mắt như vậy? Trẫm muốn làm chính thê, ai có thể ngăn cản?

Lạc Thanh Chu thừa nhận nói:

- Vẫn là bệ hạ cao hơn một bậc, thần nhận thua.

Nam Cung Hỏa Nguyệt đắc ý khóe miệng cong cong, nói:

- Đến lúc đó “Lễ Pháp Đại Viêm”, trẫm còn có thể sửa đổi một ít nội dung khác, chờ sau khi sửa đổi, trẫm sẽ tặng cho ngươi một quyển trước, ngươi nhớ cầm về cùng người nhà thê thiếp xem cho kỹ, cũng đừng vi phạm quy định trên.

Lạc Thanh Chu nói:

- Tuân mệnh.

Nam Cung Hỏa Nguyệt cao ngạo vươn tay ngọc ra, nói:

- Đỡ ta.

Lạc Thanh Chu đưa tay đỡ lấy, tay nàng mềm mại trơn nhẵn, mềm mại như không xương.

Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên dùng móng tay đâm mạnh vào lòng bàn tay của hắn, nàng trừng mắt nhìn hắn một cái mới xoay người đi vào.

Lạc Thanh Chu đi theo phía sau.

- Toàn bộ Đại Viêm, cũng chỉ có một tòa linh quáng như vậy. Ngũ đại tông môn của Đại Viêm, Long Hổ học viện, cùng với một ít thế lực khác của triều đình, hàng năm đều sẽ được chia một ít. Đương nhiên, Long Hổ học viện được lợi nhiều nhất, bởi vì học sinh của học viện, đại đa số đều sẽ dốc sức vì triều đình.

- Linh quáng cũng không phải vô cùng vô tận, mỗi một ngày đều dần tiêu hao. Vì để võ giả Đại Viêm đời đời kiếp kiếp sinh sôi không ngừng truyền thừa tiếp, cho nên, chúng ta nhất định phải khống chế tiêu hao...

- Phiêu Miễu Tiên Tông sở dĩ muốn khống chế chúng ta, chính là vì tòa linh quáng này, và quân đội Đại Viêm chúng ta. Nếu trẫm thần phục bọn họ, vậy sẽ biến thành con rối của chúng, như vậy, Đại Viêm chúng ta rất nhanh sẽ hủy diệt. Bọn họ sẽ liều lĩnh cướp đi linh quáng của chúng ta, còn có thể vì lợi ích của bọn họ, để cho quân đội và bách tính đi chịu chết để trải đường cho bọn họ khuếch trương. Cho nên, trẫm thà thành ngọc vỡ, cũng tuyệt đối sẽ không đáp ứng bọn họ.

- Đương nhiên, Phiêu Miểu Tiên Tông cũng có người tốt. Lam Lăng kia, chẳng qua chỉ là một trong đám người xấu.

- Đại Viêm chúng ta muốn tồn tại ở thế giới tàn khốc này, nhất định phải tự lập tự cường, không sợ bất kỳ kẻ xấu nào, dám đấu tranh với bất kỳ thế lực nào muốn tiêu diệt thế lực của chúng ta.

- Linh quáng không phải là bảo vật riêng của hoàng thất ta, càng không phải bảo vật của một mình Nam Cung Hỏa Nguyệt ta, mà là thuộc về võ giả Đại Viêm. Cho nên hôm nay trẫm mang ngươi đến, vốn đã trái với quy tắc tổ tiên, cũng là mạo hiểm bị hậu nhân Đại Viêm phỉ báng.

- Linh quáng chi tâm một khi tiêu hao, toàn bộ linh quáng, sẽ tàn lụi rất nhanh.

- Nhưng trẫm vẫn quyết định như trước, đưa nó cho ngươi, để cho ngươi tu luyện, nhanh chóng trưởng thành.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters