- Bởi vì trẫm biết, tình huống vô cùng nguy cấp. Nếu như không ngăn cản Lam Lăng, không ngăn cản những kẻ tham lam như Phiêu Miểu Tiên Tông, Đại Viêm chúng ta rất nhanh sẽ gặp phải tai họa, thậm chí sẽ bị hủy diệt.
- Cho nên, trẫm quyết định ăn cả ngã về không, đem linh quáng chi tâm đưa cho ngươi, đem toàn bộ vận mệnh Đại Viêm giao cho ngươi. Chỉ cần ngươi cường đại lên, giúp Đại Viêm ngăn cản bọn họ, như vậy, chúng ta còn có cơ hội.
- Thật ra chuyện này, trẫm suy nghĩ rất lâu, cũng do dự rất lâu. Nhưng cuối cùng cũng đưa ra quyết định này.
- Sở Phi Dương, với thiên phú và tốc độ tu luyện của ngươi, trẫm tin tưởng, ngươi nhất định sẽ không phụ trẫm, sẽ không phụ tất cả người Đại Viêm.
- Đương nhiên, nếu như thất bại, cũng không sao. Linh quáng trước sau cũng bị người khác cướp đi, trẫm cũng không sợ mang tiếng xấu ngàn đời.
Nam Cung Hỏa Nguyệt vừa nói, vừa cùng hắn đi tới một mảnh không gian rộng lớn.
Dưới bầu trời đầy sao, một dãy núi uốn lượn cao ngất óng ánh, tựa như một con cự long, nằm ở nơi đó, nhắm mắt dưỡng thần.
Ở giữa Linh Quáng sơn mạch, một dãy ánh sáng màu trắng sữa đang lóe ra một chút.
Giống như trái tim đang đập thình thịch.
Nam Cung Hỏa Nguyệt quay đầu, nhìn đôi mắt đen nhánh của hắn, dừng một chút, chậm rãi nói:
- Sở Phi Dương, ngươi có đồng ý giúp trẫm gánh vác trách nhiệm này, nguyện ý giúp trẫm cứu vớt vận mệnh của toàn bộ Đại Viêm không?
Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt nhìn linh quáng, nhìn vào mắt nàng, bình tĩnh nói:
- Giữa phu thê, sao lại nói nguyện ý hay không. Mặc dù có phải tan xương nát thịt vì ngươi, vĩnh viễn đọa lạc vào vực sâu, ta cũng cam tâm tình nguyện, tuyệt đối không hối hận.
Bầu không khí im lặng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói:
- Phu quân, sau này ngươi gọi trẫm là bệ hạ, trẫm gọi ngươi là ca ca, được không?
Lạc Thanh Chu hơi giật mình, trầm mặc một chút, nói:
- Được.
Nam Cung Hỏa Nguyệt chậm rãi quỳ xuống, ngẩng lên hai má xinh đẹp quyến rũ, ánh mắt dịu dàng như nước nhìn hắn nói:
- Ca ca. Trẫm rất cảm động, cho nên... Xin hãy để trẫm làm tiểu liếm cẩu của ngươi đi.
Lạc Thanh Chu:
Thịch! Thịch! Thịch!
Linh quáng chi tâm phía trước vẫn nhẹ nhàng nhảy lên.
Một luồng không khí ấm áp mà ẩm ướt thổi đến, giống như trực tiếp từ huyệt đạo trên đỉnh đầu hắn, rót vào thân thể hắn...
Trong khi đó.
Một không gian nào đó bên trong Tần phủ, trên giường, sau tấm màn.
Thiếu nữ mặc bạch y trắng như tuyết đang ôm hai đầu gối, hơi cúi đầu, nhìn bảo điệp trong tay, ngón tay ngọc nhỏ nhắn viết vài chữ trên đó rồi lại xóa bỏ.
Tựa hồ muốn chủ động gửi tin nhắn cho người nào đó rồi lại rụt rè do dự.
Dưới váy trắng mềm mại, đôi chân ngọc trắng như tuyết kia, giống như khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, đẹp đến mức khiến người ta ngạt thở.
Một gian phòng khác, thiếu nữ mặc váy màu hồng phấn, đang ngồi ở trước bàn, đảo thuốc.
Trong bình thuốc, nước thuốc sôi sùng sục văng tung tóe khắp nơi.
Trong khu vườn phía sau.
Thiếu nữ mặc lam y vẫn không ngừng vất vả luyện kiếm.
Kiếm khí vô hình, bao phủ toàn bộ hoa viên.
Đêm nay, dường như tất cả mọi người đều rất cố gắng.
Oanh!
Bên trong linh quáng, chỗ linh quán chi tâm.
Lạc Thanh Chu khoanh chân nhắm mắt lại, ngồi ở chỗ đó tu luyện.
Lúc này, không chỉ trên đỉnh đầu của hắn, còn có xung quanh thân thể, đều xuất hiện vòng xoáy nguyên khí xoay tròn nhanh chóng.
Từng cỗ nguyên khí tinh thuần mà nồng đậm, giống như thủy triều tràn vào thân thể hắn!
Kinh mạch và huyệt khiếu trong cơ thể hắn đều bị phình to hết cỡ.
Nguyên khí mãnh liệt tiến vào thân thể, rất nhanh lại tiến vào đan điền, bắt đầu luyện hóa, lại một lần nữa chuyển đến tứ chi toàn thân, không ngừng cọ rửa rèn luyện thân thể...
Ba loại lôi điện trên Lôi Linh chi căn thoạt nhìn cũng cực kỳ hưng phấn, rung động không ngừng.
Thịch! Thịch! Thịch!
Linh quáng chi tâm nhảy lên, giống như hoà làm một thể với trái tim của hắn.
Hắn yên tĩnh ngồi ở chỗ đó, nguyên khí bao bọc toàn thân, trong suốt tỏa sáng, giống như trái tim của mình biến thành trái tim của cả tòa linh quáng...
Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng ở bên cạnh, yên lặng nhìn.
Sau khi bình minh.
Nàng lặng lẽ rời đi.
Sau khi trở lại phòng tu luyện, khí thế của nàng đột nhiên biến đổi, đơn giản rửa mặt một phen, thay long bào, chuẩn bị đi Vị Ương cung tảo triều.
Nguyệt Vũ mang theo bữa sáng ngon miệng.
Nàng theo thói quen cầm một miếng điểm tâm, đang muốn ăn thì đột nhiên sắc mặt biến đổi, “oẹ” một tiếng, lại buông xuống.
Nguyệt Vũ vội vàng nói:
- Bệ hạ, thân thể ngài không thoải mái?
Lông mày Nam Cung Hỏa Nguyệt nhảy lên một chút, không nói gì, âm trầm ra cửa.
Nguyệt Vũ đi theo phía sau, nghe được nàng thấp giọng cắn răng nói:
- Tiểu liếm cẩu, ghê tởm.
Vẻ mặt Nguyệt Vũ nghi hoặc, lại không dám hỏi nhiều.