Chương 2256: Nghiệt đồ, ngươi nhìn chằm chằm vào chân của vi sư để làm gì? (2)

Chỉ có nam tử đầu trọc cầm thiết chùy kia, đầu chảy máu chạy ra ngoài.

- Tiền bối tha mạng!

Hắn hoảng sợ hét to một tiếng, nhanh chóng chạy xuống phía dưới!

Ai ngờ ngọn tốc độ của ngọn núi giả kia nhanh hơn, rơi xuống phía dưới, nện lên người hắn, rồi như thiên thạch mà rơi xuống, một tiếng ầm thật lớn, nặng nề nện trên mặt đất phía dưới!

Mọi người cúi đầu nhìn lại.

Một mảng lớn rừng rậm trên mặt đất đều bị san bằng thành mặt phẳng!

Mà nam tử đầu trọc kia đã nát bét từ lâu!

- Lên!

Y bào Trang Chi Nghiêm phần phật đứng giữa không trung, bàn tay nhẹ nhàng nhấc lên.

Núi giả rơi trên mặt đất, lập tức xoay tròn bay trở về, rất nhanh đã thu nhỏ lại, rơi vào lòng bàn tay hắn, biến mất không thấy.

- Hừ, chỉ là mấy tên tiểu mao tặc mới lớn, cũng dám học người ta chặn đường cướp bóc, hơn nữa khẩu vị cũng không nhỏ.

Trang Chi Nghiêm hừ lạnh một tiếng, bay trở lại phi thuyền, vẻ mặt bình thản.

Tuy nhiên.

Lạc Lăng chỉ thản nhiên nhìn hắn một cái, vẫn chưa nói gì.

La Thường vội vàng cười nói:

- Một chiêu Thiết Sơn Áp Đỉnh này của Trang tiền bối, quả nhiên uy lực kinh người, làm cho đám vãn bối chúng ta mở rộng tầm mắt! Vãn bối đã sớm nghe nói thần thông Huyền Thiết Bảo Sơn của tiền bối khó lường, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.

Trang Chi Nghiêm cười nhạt, nói:

- So với thanh Phượng Minh kiếm của sư thúc tổ ngươi, vẫn còn kém xa.

Lúc này, Lạc Lăng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt khẽ ngưng tụ:

- Trang huynh bế quan trăm năm, quả nhiên thu hoạch không nhỏ. Từ khí tức vừa rồi mà xem, tu vi của Trang huynh bây giờ, hẳn là đã là Đại Tông Sư trung kỳ rồi nhỉ?

Vừa nghe lời này, tất cả mọi người đều chấn động.

Đại Tông Sư! Trung kỳ!

Lạc Thanh Chu đang bị một chiêu Thái Sơn vừa rồi của lão tổ mà chấn động, nên khi vừa nghe lời này, trong lòng hắn lại càng chấn động hơn.

Khó trách lấy thực lực của hắn bây giờ, khi nhìn lão tổ vẫn sâu không lường được.

Trang Chi Nghiêm cười nói:

- Tu vi của Lạc tiên tử, khẳng định sẽ cao hơn lão phu. Dù sao thể chất Lạc tiên tử còn tốt hơn lão phu.

Lạc Lăng không khỏi thở dài một hơi, nói:

- Trang huynh khiêm tốn. Ta chủ tu thần hồn, đã mắc kẹt ở Hóa Thần Cảnh trung kỳ mấy chục năm, có lẽ khó có thể bước thêm một bước. Nếu không lần này cũng sẽ không đi tới di tích thượng cổ để tìm kiếm cơ duyên.

Trang Chi Nghiêm hơi trầm xuống:

- Thì ra Lạc tiên tử sớm đã đột phá đến Hóa Thần cảnh trung kỳ, loại tốc độ tu luyện này, đã mạnh hơn so với người cùng thể chất rồi. Về phần muốn đột phá, nào có dễ dàng như vậy. Sau khi đến Đại Tông Sư và Hóa Thần Cảnh, mỗi một lần đột phá đều phải gặp muôn vàn khó khăn... Nếu không có kỳ ngộ khác, chỉ sợ cả đời đều phải mắc kẹt ở chỗ này...

Hai người cảm thán một hồi.

Lạc Lăng đột nhiên lại hỏi:

- Bạch Y Sơn của Long Hổ học viện, bây giờ chỉ sợ đã đến cảnh giới Đại Tông Sư hậu kỳ rồi.

Ánh mắt Trang Chi Nghiêm chợt lóe, nhìn nàng thật sâu, nói:

- Có lẽ là vậy.

Sau đó nàng lại hừ lạnh nói:

- Hắn lợi hại như vậy, lúc trước hoàng cung bị tập kích, Hoàng đế bị ám sát, cũng không thấy hắn có bất kỳ động tác gì. Đại Viêm đại loạn, hắn cũng không ra khỏi núi, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lạc Lăng hơi nhíu mày, nói:

- Hắn tự có tính toán của mình. Đại Viêm cách mức thực sự đại loạn vẫn còn xa. Chỉ cần Long Hổ học viện không ngã, Đại Viêm sẽ không ngã. Trách nhiệm của hắn và Long Hổ học viện, là truyền thừa của toàn bộ võ giả Đại Viêm, tất nhiên sẽ không vì hoàng thất đấu tranh mà đi ra.

Trang Chi Nghiêm lại nhìn nàng một cái, có chút chua xót nói:

- Đúng vậy, cho dù Yêu tộc và ngoại tộc tới, cho dù Đại Viêm đại loạn, cũng là ngũ đại tông môn chúng ta xông lên phía trước. Long Hổ học viện hắn luôn luôn trấn giữ phía sau.

Lạc Lăng thấy giọng điệu âm dương quái khí của hắn, lạnh lùng liếc hắn một cái, không để ý tới hắn nữa.

Chúng tiểu bối nghe hai người đối thoại, trong lòng đã bắt đầu âm thầm tò mò chuyện xưa của ba người.

Lộ trình tiếp theo, bình yên không sóng gió.

Đi qua vùng đất hoang dã này.

Hai ngày sau, rốt cục đến Kỳ Lân sơn mạch, nơi di tích thượng cổ kia xuất hiện.

Nhìn xuống từ phi thuyền.

Cả dãy núi tựa như một hỏa kỳ lân khổng lồ đang lao đi, những cây cổ thụ cao chót vót kia, giống như từng sợi lông trên người nó.

Mà đầu của nó chính là Hỏa Diệm Sơn tiếng tăm lừng lẫy.

Núi lửa phun trào quanh năm, phá huỷ rất nhiều sinh vật xung quanh, nhưng cũng thai nghén rất nhiều linh vật.

Rất nhiều người tu luyện cần bảo vật hỏa thuộc tính, đều sẽ tới nơi này thử vận khí.

Mặc dù không dám tiến vào bên trong, nhưng một vài chỗ ở bên ngoài lâu lâu cũng có thể phát hiện linh vật linh thảo hoả thuộc tính.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters