Chương 2257: Nghiệt đồ, ngươi nhìn chằm chằm vào chân của vi sư để làm gì? (3)

- Nghe nói mấy trăm năm trước, một tên trưởng lão ở Bồng Lai tiên đảo, khi tìm kiếm linh dược ở Hoả Diệm Sơn này, còn nhìn thấy một con tiểu hỏa kỳ lân, đáng tiếc, không biết thật giả.

Phi thuyền từ từ rơi xuống.

Trang Chi Nghiêm nhìn Hoả Diệm Sơn xa xa, kể cho mọi người nghe những câu chuyện lưu truyền ở đây.

- Một trong những thần thú hộ sơn của Phiêu Miểu Tiên Tông, Tam Nhãn Liệt Diễm Lang chính là phát hiện ở chỗ này, lão phu từng đi tới nơi đó, còn gặp qua một lần. Lúc ấy có một nữ tử cưỡi, nhìn cực kỳ uy phong... Thực lực của Tam Nhãn Liệt Diễm Lang có thể so với Đại Tông Sư...

Mọi người nghe trái tim đều mơ mộng.

Cưỡi Liệt Diễm Lang có thực lực tương đương với Đại Tông Sư, đừng nói là nữ tử, cho dù đầu heo cưỡi cũng rất uy phong lẫm liệt, khiến người ta hâm mộ không thôi.

Phi thuyền dừng lại trên một sườn đồi khoáng đạt.

Lúc này, cách đó không xa đã có không ít người tới.

Phi thuyền vừa hạ xuống, ánh mắt mọi người đều nhìn qua.

- Thì ra là Trang huynh của Đại Viêm Lăng Tiêu Tông, trăm năm không gặp, phong thái vẫn như trước nhỉ!

Một số người ngay lập tức nhận ra Trang Chi Nghiêm.

- Hử, vị này chẳng lẽ là vị Lạc tiên tử của Tiên Vân Các Đại Viêm?

Cũng có người nhận ra Lạc Lăng.

Những người đến trước này, đều là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy của các quốc gia khác.

Trang Chi Nghiêm tươi cười đi tới, chào hỏi người quen.

Lạc Lăng chỉ đứng tại chỗ, khẽ gật đầu.

Lần này phát hiện tin tức cấm địa thượng cổ truyền ra, rất nhiều quốc gia đều phái cao thủ tới, muốn đi vào chia một chén canh.

Nhưng muốn đi vào, nhất định phải có sự đồng ý của tam đại tiên tông.

Cho nên mỗi quốc gia đều phân chia một vài danh ngạch.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều người cảm thấy lần này nhiều cao thủ đến như vậy, lại có người của tam đại tiên tông đi vào, chắc chắn không lấy được chỗ tốt, cho nên cũng không muốn mạo hiểm.

Người đến đây mạo hiểm tìm kiếm cơ duyên, phần lớn đều là người tu luyện gặp phải bình cảnh trên đường tu luyện, hoặc bị mắc kẹt ở cảnh giới nào đó rất nhiều năm khó có thể thăng cấp.

Trong cấm địa thượng cổ có lẽ không có gì, hoặc là có rất nhiều kỳ ngộ.

Một khi bọn họ vận khí tốt bắt được kỳ ngộ, nói không chừng lập tức liền đột phá, hoặc tu vi đột nhiên tăng mạnh.

Chỉ chốc lát sau, lại có mấy phi thuyền hạ xuống.

Các trưởng bối đang hàn huyên nói chuyện phiếm.

Các tiểu bối, thì đang đánh giá đệ tử của các môn phái khác.

Mọi người đều biết, một khi tiến vào cấm địa thượng cổ, đừng nói người của các môn phái khác, cho dù là đồng môn của một phái, thậm chí là huynh đệ, khi gặp vài bảo vật, có lẽ sẽ trở mặt thành thù, tàn sát lẫn nhau.

Cho nên lúc này, trong mắt mỗi người, những người khác đều là địch nhân hoặc con mồi của mình.

Lạc Thanh Chu đang quan sát vài nữ tử tóc hồng mắt xanh cùng vớ trên đùi các nàng, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Tử Hà tiên tử:

- Đồ nhi, lát nữa đi vào, nhớ phải bảo vệ tốt vi sư.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật một chút, quay đầu nhìn nàng, nói:

- Không phải sư phụ bảo vệ đồ nhi sao?

Tử Hà tiên tử nhíu mày:

- Chẳng lẽ đồ nhi muốn bảo vệ những nữ đệ tử mặc vớ đen trắng kia?

Lạc Thanh Chu: - ...

Tử Hà tiên tử thấp giọng nói:

- Bọn họ là đệ tử của Tu La Môn, rất thích quyến rũ nam tử, sau đó tạo ra cảnh thảm sát, cuối cùng lấy máu của nam tử đến tu luyện.

Lạc Thanh Chu kinh ngạc nói:

- Vậy chẳng phải là ma môn tà đạo sao?

Tử Hà tiên tử cười nhạo một tiếng, nói:

- Ở chỗ này, không chia chính phái tà phái, chỉ có phân chia thực lực. Ngươi phải cẩn thận, nếu ngươi thật sự thích nhìn những vớ đen trắng kia, chờ sau khi trở về, vi sư...

Nói đến đây, nàng đột nhiên hạ thấp giọng, lập tức đột nhiên lại trừng mắt nhìn hắn một cái nói:

- Nghiệt đồ, ngươi nhìn chằm chằm chân vi sư làm cái gì? Ý của vi sư là, chờ sau khi trở về, vi sư bảo sư thúc nhà ngươi mặc cho ngươi xem!

- Ngươi suy nghĩ lung tung cái gì trong đầu vậy?

Lạc Thanh Chu: - ...

Bạch Vi Nhi một mình đứng dưới tàng cây lớn cách đó không xa, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm hai người.

Đột nhiên, trong mắt nàng gợn sóng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Lúc này, có người ngẩng đầu lên nói:

- Mau nhìn, phi thuyền của Phiêu Miểu Tiên Tông đến rồi.

Phiêu Miểu Tiên Tông.

Một trong tam đại tiên tông lừng lẫy của Cửu Châu đại lục.

Thực lực của bọn họ sâu không lường được.

Lại bởi vì chiếm nhiều linh quáng, tài nguyên tu luyện phong phú, tiểu môn phái dưới trướng còn nhiều không kể xiết.

Tại thời điểm này.

Tất cả người tu luyện trên mặt đất đều yên tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn qua.

Phi thuyền của Phiêu Miểu Tiên Tông dài tới mấy chục trượng.

Mặt trên bao bọc thiết giáp, khắc phù văn trận pháp, đầu đuôi đều có răng nanh lộ ra ngoài, giống như một đầu cự thú dữ tợn.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters