Chương 2278: Lạc Thanh Chu giết người diệt khẩu! Nguyệt tỷ tỷ bất ngờ gửi tin nhắn (2)

Lúc này, Lưu Ly đột nhiên chỉ vào ngực mấy thi thể kia.Mấy người nhìn lại, trong lòng đều chấn kinh.Ở ngực mấy cỗ thi thể đều xuất hiện một lỗ máu, trái tim bên trong đều không cánh mà bay.- Chỉ sợ ma tu, hoặc do yêu thú gây ra.La Thường nhìn thoáng qua, ngưng trọng nói:- Mọi người phải cẩn thận, giảm tốc độ xuống.Ánh mắt mọi người đều trở nên cảnh giác, tiếp tục đi về phía trước.Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện sư phụ không ngờ lại dán ở phía sau mình, một bàn tay ngọc còn nắm chặt tay áo hắn, nhất thời không nói gì.Lá gan của sư phụ cũng quá nhỏ, rõ ràng tu vi còn cao hơn cả hắn.Tử Hà tiên tử thấp giọng nói:- Đồ nhi, vi sư sợ sinh vật lớn kỳ quái, ngươi phải bảo vệ tốt vi sư...Ai ngờ vừa dứt lời, trong bụi rậm bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng gầm.Ngay sau đó, một con gấu đen cao chừng năm mét đứng lên, há miệng phun ra một luồng sóng ánh sáng mắt thường có thể thấy được, đinh tai nhức óc.Cây cối xung quanh, tất cả đều bị đánh gãy!Vù!Thừa dịp thần hồn mọi người chấn động, nó đột nhiên nhảy tới, bàn tay gấu khổng lồ chụp xuống thân thể nhỏ nhắn của Du Ngư Ngư.Kình phong khổng lồ nổi từ trên bàn tay gấu, gần như thổi bay Du Ngư Ngư!- Nghiệt súc!Tử Hà tiên tử quát một tiếng, lập tức hóa thành một đạo hồng mang, trực tiếp nghênh đón bàn tay gấu hung dữ kia!Phanh!Nắm đấm nhỏ nhắn tuyết trắng của Tử Hà tiên tử va mạnh với bàn tay gấu cực lớn hung hãn kia!Răng rắc!Một tiếng xương gãy vang lên.Lập tức, con gấu đen đó kêu thảm một tiếng, còn chưa kịp thu tay, một nắm đấm khác của Tử Hà tiên tử đã nặng nề nện vào ngực nó!Ầm!Thân hình khổng lồ cao chừng năm thước của con gấu đen bay ra ngoài không khác gì đạn pháo, sau đó dần thu nhỏ lại ở xa xa, thẳng đến khi bay ra khỏi núi rừng, biến mất không thấy, mãi hồi lâu sau vẫn không nghe thấy âm thanh nó rơi xuống đất.Lạc Thanh Chu: - ...Mọi người: - ...Tử Hà tiên tử thu quyền, sờ sờ, nũng nịu nói:- Đau quá...Du Ngư Ngư được nàng bảo vệ phía sau, há miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt ngốc trệ.Trong rừng im lặng vài giây.La Thường nhịn không được nói:- Tử Hà, thần lực trời sinh này của ngươi, hình như lại thăng cấp rồi?Tử Hà tiên tử khiêm tốn nói:- Không có, không thể nào thăng cấp được nữa, hai năm trước cũng đã đại viên mãn.La Thường: - ...- Đi thôi.Nàng phục hồi tinh thần lại, không dám nói nhiều, lập tức đi về phía trước.Lạc Thanh Chu vừa chuẩn bị đi, đột nhiên phát hiện ống tay áo lại bị người bắt lấy, quay đầu nhìn, sư phụ lấy lòng cười, nói:- Đồ nhi, bảo vệ tốt vi sư, khí lực vi sư vừa rồi đã dùng hết, bây giờ toàn thân mềm nhũn, không nâng nổi khí lực.Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, nhìn bên cạnh một cái.Du Ngư Ngư, Lưu Ly, kể cả thiếu nữ tên Bạch Vi Nhi kia đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn về phía nơi này.Hắn không khỏi có chút xấu hổ thấp giọng nói:- Sư phụ, nam nữ thụ thụ bất thân, buông ra.Tử Hà tiên tử nhíu mày:- Giữa sư đồ, còn phân nam nữ cái gì. Giữa ngươi và sư thúc ngươi, có nam nữ thụ thụ bất thân không?Lạc Thanh Chu vừa nghe, không dám hé răng nữa, lập tức đi về phía trước.Chuyện của sư thúc, có lẽ sư phụ đã biết toàn bộ.Đêm trước khi đi, sư phụ còn đi vào tận mắt nhìn thấy.Lúc ấy bộ dáng không xong của sư thúc, có lẽ đều bị sư phụ nhìn thấy.Lúc ấy hắn không có thời gian thu dọn, hơn nữa sư thúc còn đang mơ màng.Huống hồ, trong động phủ còn có mấy cửa đá khắc trận pháp.Ai có thể ngờ, sư phụ lại có thể đi thẳng vào không chút trở ngại, hơn nữa da mặt dày như vậy.- Quá đáng, sư thúc ngươi dám một mình trốn ở động phủ lén lút đắp mặt nạ!Đây là một câu mà sư phụ lẩm bẩm khi hắn cưỡi trên bạch hạc rời khỏi Kiếm Phong.Nữ nhân đều thích làm đẹp, huống chi là sư thúc mới hai mươi tuổi.Lạc Thanh Chu thầm suy nghĩ, hắn luôn cảm giác phía sau có một đôi mắt thỉnh thoảng nhìn chằm chằm mình, quay đầu nhìn lại, chỉ có thiếu nữ lạnh như băng tên Bạch Vi Nhi kia.Thiếu nữ kia căn bản không liếc mắt nhìn hắn một cái.Có lẽ ở trong lòng nàng, nam tử chính là một cái cây, nàng ngay cả hứng thú liếc mắt một cái cũng không có.Khi mấy người đang cẩn thận đi vào.La Thường đột nhiên lấy ra một khối ngọc thạch, trên ngọc thạch sáng lên, không ngừng loé lên ánh sáng.- Sư thúc tổ ở ngay phía trước.Nàng mừng rỡ, thở phào nhẹ nhõm:- Đối phương hẳn còn chưa kịp động thủ, mau đi!Tinh thần mấy người phấn chấn, lập tức bước nhanh hơn.Ai ngờ vừa đến một sườn núi, một mùi máu tươi nồng nặc đột nhiên truyền đến.Mặt đất cách đó không xa, nằm ngổn ngang bảy tám thi thể.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters