Chương 2279: Lạc Thanh Chu giết người diệt khẩu! Nguyệt tỷ tỷ bất ngờ gửi tin nhắn (3)

Mấy người vội vàng đi qua kiểm tra.- Đều là đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Tông.La Thường biến sắc, lại kiểm tra cẩn thận vết thương của bọn họ và cỏ cây bốn phía, sắc mặt trở nên trắng bệch:- Là công pháp của sư thúc tổ!Tử Hà tiên tử đột nhiên lại nhìn xuống sườn núi, ngưng trọng nói:- Sư thúc tổ nhà ta hình như cũng gặp nguy hiểm.Mọi người lập tức nhìn theo ánh mắt của nàng.Một mảng rừng cây lớn nơi đó, đột nhiên biến mất không thấy, mặt đất xuất hiện một vũng bùn thật lớn!- Là Huyền Thiết Bảo Sơn của Trang tiền bối.Sắc mặt La Thường khẽ biến.Lập tức, nàng lại nhìn thoáng qua ngọc thạch trong tay, gật đầu nói:- Đi! Tốc độ của sư thúc tổ rất nhanh, hình như đang di chuyển về phía hẻm núi bên kia.Mấy người vừa nghe, lập tức tiếp tục lướt về phía trước.Hai ngọn núi phía trước, xuất hiện một cái hẻm núi sâu hun hút, giống như một ngọn núi lớn, đột nhiên bị thần binh lợi khí chém nứt đôi.Oanh!Mấy người vừa đi tới chân núi, đột nhiên nghe được một tiếng nổ lớn.Đất rung núi chuyển.Ngẩng đầu nhìn lại, cửa vào hẻm núi, một ngọn núi giả khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện, chặn ở nơi đó!- Là Huyền Thiết Bảo Sơn của Trang tiền bối! Hình như họ đang bị truy đuổi.La Thường thất thanh nói.Ngay sau đó, nàng đột nhiên dừng lại.Tử Hà tiên tử cũng lập tức ngừng lại, nhìn thoáng qua hẻm núi, ngưng trọng nói:- Sư thúc tổ hình như dùng Bảo Sơn chặn lối vào hẻm núi, phía sau chắc là có cao thủ cấp bậc Đại Tông Sư. Nếu chúng ta mạo hiểm đi qua, chúng ta cũng chỉ có thể chịu chết vô ích.La Thường nhìn phía trước, gật gật đầu nói:- Cuộc chiến của Đại Tông Sư, cũng không phải chúng ta có thể tham gia. Tử Hà, chúng ta nhìn từ xa là được. Nếu Trang tiền bối và sư thúc tổ đã phát hiện, chúng ta cũng không cần phải đi qua nữa.Oanh!Đúng lúc này, Bảo Sơn chặn ở cửa vào hẻm núi, lại đột nhiên bị một đạo kiếm quang thật lớn chém thành hai nửa.Sắc mặt mọi người đều biến đổi.Đúng lúc này, Lạc Thanh Chu đột nhiên cảm thấy bảo điệp đưa tin trên người rung lên.Hắn sửng sốt một chút, cho rằng đây là ảo giác của mình.Không phải nói, nơi này có trận pháp ngăn cản, tin nhắn không gửi ra được, cũng không thể truyền vào trong được?Hắn lập tức lấy ra nhìn.Thế nhưng thật sự nhận được tin nhắn, hơn nữa còn là Nguyệt tỷ tỷ gửi tới!【 Vừa rồi nơi này đột nhiên có sấm sét, ta mới nhớ ra, lỗ đen tạo từ lôi điện đen của ngươi hình như còn có thể thôn phệ được năng lượng bộc phát từ công pháp. Quyền mang, đao mang, bao gồm hỏa diễm, lôi điện của đối phương, còn có kiếm quang vân vân. Sau khi thôn phệ, trong vòng một canh giờ, có thể phóng thích ra, uy lực tương đương 】【 Đương nhiên, với tu vi hiện tại của ngươi, nhiều nhất chỉ có thể thôn phệ công pháp cấp bậc Đại Tông Sư. Hơn nữa, hẳn chỉ có thể sử dụng được ba lần 】Lạc Thanh Chu nhìn hai tin nhắn này, ngẩn người, đang nghi hoặc, Tử Hà tiên tử ở bên cạnh đột nhiên quay đầu lại nhìn lại.- Hừ!Ai ngờ đúng lúc này, trong tai mấy người đột nhiên truyền đến một tiếng hừ lạnh.Chỉ là âm thanh này, lại khiến trong lòng mọi người đều chấn động, thần hồn rung động, trong lòng bỗng nhiên sinh ra một cảm giác sợ hãi.- Chỉ là mấy con kiến hôi nhỏ cũng dám theo dõi người của Phiêu Miểu Tiên Tông ta?Một lão giả mặc áo bào xám quỷ mị đột nhiên xuất hiện phía sau mấy người.Sắc mặt mọi người đều biến đổi.La Thường thấy rõ tướng mạo của lão giả này, trong lòng càng chấn kinh!Chấp sự ngoại môn Phiêu Miểu Tiên Tông, Ngô Thông.Tu vi Đại Tông Sư sơ kỳ.Trước khi tiến vào, lão giả này cũng đã kiểm tra qua cửa.La Thường vội vàng cười gượng một tiếng, chắp tay nói:- Tiền bối hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ đi ngang qua nơi này mà thôi, nào dám theo dõi người của Tiên tông.Ngô Thông cười lạnh một tiếng, nắm tay trong tay áo bắt đầu tích lực.Với tu vi của hắn, chỉ dùng một quyền, những tinh anh tu luyện của Đại Viêm ở trước mắt này, một người cũng trốn không thoát.- Ôi, nhìn kìa! Đó không phải là người của Cửu Thiên Dao Đài sao?Đúng lúc này, Tử Hà tiên tử đột nhiên chỉ vào phía sau hắn nói.Mặt mũi Ngô Thông tràn ngập mỉa mai.Xoạt!Tử Hà tiên tử đột nhiên ném về phía hắn một nắm bột phấn màu trắng, lập tức giữ chặt Du Ngư Ngư, nhanh giọng nói:- Đi!- Đi?Ngô Thông cười lạnh một tiếng, giơ nắm đấm lên, không để ý đến bột phấn kia.Kình phong quanh thân nổi lên, bột phấn tự động tách ra hai bên.Ai ngờ lúc này, bột phấn màu trắng lại đột nhiên cháy lên, hoá thành một ngọn lửa thật lớn, lại giống như một con hung thú, gầm thét nhào về phía hắn!Ngô Thông nhướng mày, đánh một quyền ra.Khi hắn đi ra khỏi biển lửa, mấy người Lạc Thanh Chu đã chạy tới nơi cách đó mấy trăm thước.- Hừ, muốn chạy?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters