Chương 2280: Công pháp đấu chuyển tinh di thần kỳ, Lạc Thanh Chu mất hết mặt mũi (1)

Thân ảnh hắn chợt lóe, y bào phấp phới, cứ thế vọt qua.Giống như một con đại bàng, chỉ trong nháy mắt đã nhào tới phía sau mấy người.Lập tức, đánh ra một quyền.- Oanh!Quyền mang đáng sợ mang theo một cỗ khí lạnh lẽo nổ tung mà đến.Mấy người Lạc Thanh Chu hoàn toàn không hề có bất kỳ lực phản kháng nào. Trực tiếp bị quyền mang và khí lạnh nổ tung bay ra ngoài, chật vật ngã xuống đất.- Tiếp tục chạy đi.Ngô Thông đáp trên mặt đất, từng bước từng bước đi tới, vẻ mặt châm chọc.Ánh mắt lạnh lẽo mà khinh miệt kia, giống như đang nhìn một đám kiến hôi đang giãy dụa trước khi chết.Mấy người La Thường đứng lên khỏi mặt đất, sắc mặt trắng bệch.Mặc dù bọn họ có nhiều công pháp hơn nữa, nhưng đứng trước Đại Tông Sư, mấy người bọn họ cũng không thể chống lại.Tu vi cao nhất ở nơi này, cũng chỉ là Tông Sư trung kỳ cùng Phân Thần Cảnh trung kỳ mà thôi.Một tiểu cảnh giới, thực lực đã chênh lệch rất nhiều.Chưa kể, một cảnh giới lớn.Huống chi, lão giả trước mắt này chính là người của Phiêu Miểu Tiên Tông.Muốn công pháp có công pháp, muốn bảo vật có bảo vật.Bọn họ làm sao có thể so sánh được?- Lưu Ly, ngươi mang theo Vi Nhi đi trước, trực tiếp đi ra ngoài...Trong mắt La Thường lộ ra vẻ kiên định, thấp giọng dặn dò hậu sự.Tử Hà tiên tử cũng dán sát vào Lạc Thanh Chu, thấp giọng nói:- Phi Dương, ngươi muốn đồng sinh cộng tử cùng vi sư, hay là muốn vi sư và Ngư Ngư đi trước?Lạc Thanh Chu: - ...Oanh!Trên nắm đấm của Ngô Thông, đột nhiên sáng lên một đạo quyền mang càng thêm đáng sợ, hắn cười lạnh nói:- Lão phu còn có chuyện khác, không chơi với các ngươi nữa, ta sẽ cho các ngươi đi gặp Diêm Vương sớm một chút!Oanh!Hắn lại đấm ra một quyền.Quyền mang khổng lồ lập tức đã bao phủ mấy người họ, hào quang chói mắt gần như khiến cho người ta không mở được mắt.Năng lượng khủng bố và phong bạo trong quyền mang khiến mọi người hít thở không thông!- Đi.Tử Hà tiên tử đột nhiên đẩy Lạc Thanh Chu về phía sau, váy đỏ lập tức phồng lên, sau lưng đột nhiên xuất hiện một vầng hư ảnh hoàng hôn!Tuy rằng đạo hư ảnh này, ở trong quyền mang vừa lớn vừa chói mắt, lại có vẻ yếu ớt nhỏ bé, nhưng cũng rực rỡ vô cùng.Nàng cũng đấm ra một quyền.Hả?Đúng lúc này, quyền mang khổng lồ mà chói mắt lại đột nhiên biến mất.Tử Hà tiên tử đang giơ nắm tay lên, cùng La Thường đang giơ bảo kiếm trong tay lên, đều sửng sốt, cứng đờ tại chỗ.Mà Ngô Thông đánh ra một quyền, đang chuẩn bị quan sát thi thể, sắc mặt cũng biến đổi.Một quyền này ẩn chứa mười thành lực lượng của Đại Tông Sư hắn, còn mang theo kỹ năng lốc xoáy xé rách, sao còn chưa bộc phát, đột nhiên biến mất rồi?Hắn cứng đờ một chút, con ngươi khẽ co lại, ngưng trọng nghi ngờ nhìn mấy người trước mắt.Mà vẻ mặt của Tử Hà tiên tử và La Thường đều tràn ngập mờ mịt.Lực chú ý vừa rồi của mọi người đều đặt trên một quyền đáng sợ kia, ai cũng không nhìn thấy đã xảy ra chuyện gì.Lúc này, Ngô Thông đột nhiên hừ lạnh một tiếng, nghi ngờ nhìn chằm chằm quan sát mấy người trước mắt:- Không ngờ còn có cao thủ ẩn giấu bên trong, là lão phu xem thường các ngươi.- Đúng vậy! Ta chính là cao thủ.Một âm thanh đột nhiên vang lên từ phía sau Tử Hà tiên tử.Khi nàng ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, một đạo quyền mang đáng sợ đột nhiên mang theo phong bạo, gào thét vọt qua trước mặt nàng!Đạo quyền mang kia nhanh chóng biến lớn, giống y như đúc một quyền Ngô Thông vừa rồi đánh ra, trực tiếp bao phủ hắn ở bên trong.- Chạy!Tử Hà tiên tử đang khiếp sợ, Lạc Thanh Chu một tay giữ chặt nàng và Du Ngư Ngư ở bên cạnh, xoay người bỏ chạy.La Thường ngơ ngác một chút, cũng phản ứng lại, cuống quít kéo Lưu Ly và Bạch Vi Nhi đi theo phía sau.Oanh!Một tiếng nổ vang lên, kinh thiên động địa.Một quyền mang theo năng lượng và phong bạo đáng sợ, cùng với mười thành công lực của Đại Tông Sư, mặc dù Ngô Thông cắn răng, một quyền đánh tan nó, nhưng khí huyết vẫn bị chấn động cuồn cuộn như trước, hắn liên tục lui về phía sau vài bước.Hắn không ngờ phải ăn một quyền mình toàn lực đánh ra.Đây là công pháp gì?Lấy của người, trả cho người?Hắn cũng đã nghe qua loại công pháp này, nhưng làm sao có thể xuất hiện từ trong tay một tiểu tử Tông Sư sơ kỳ chứ?Ánh sáng biến mất.Cánh tay hắn tê dại, ánh mắt tràn ngập nghi ngờ nhìn về phía trước.Mấy thân ảnh kia, đã chạy vào núi rừng, biến mất không thấy.- Lão phu xem các ngươi có thể chạy đến nơi nào.Hắn chịu thiệt một đòn, đương nhiên sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.Đối phương tu vi quá thấp, mặc dù có thể hấp thu công pháp của hắn, nhưng chắc rằng cũng không dùng được mấy lần, bằng không cũng sẽ không đánh ra một quyền liền hốt hoảng chạy.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters