Chương 2281: Công pháp đấu chuyển tinh di thần kỳ, Lạc Thanh Chu mất hết mặt mũi (2)

Hắn muốn đuổi kịp tiểu tử kia, rút hồn luyện phách, kiểm tra kỹ càng một phen.Có loại công pháp này, thực lực của hắn sẽ tiến thêm một bước!Vù!Thân ảnh hắn chợt lóe, đuổi theo.Trong khi đó.Mấy người Lạc Thanh Chu sau khi chạy vào rừng, lại xông thẳng về phía khe núi bên kia.Đó là con đường sống duy nhất của họ.Đại Tông Sư toàn lực đuổi theo, tuyệt đối không phải bọn họ có thể trốn thoát.Về phần quay đầu chạy ra lối ra, đương nhiên là không kịp.Chỉ hy vọng hai vị lão tổ có thể gặp hung hóa cát, cứu bọn họ một mạng.- Tử Hà, nếu không chúng ta tách ra?La Thường một bên nhanh chóng chạy về phía trước, một bên khẩn cấp đề nghị nói:- Chúng ta ở cùng một chỗ, nếu bị hắn đuổi kịp, chắc chắn sẽ chết hết. Nếu tách ra, có lẽ còn có thể sống được vài người.Tử Hà tiên tử dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Lạc Thanh Chu hỏi:- Công pháp vừa rồi của ngươi, còn có thể sử dụng mấy lần?Lạc Thanh Chu nói:- Nhiều nhất là hai lần. Lực lượng Đại Tông Sư quá đáng sợ, ta vừa rồi chỉ hấp thu một lần, đã cảm giác không chịu nổi.Tử Hà tiên tử nhìn về phía La Thường nói:- Vẫn đi cùng nhau đi. Nếu ở bên nhau, có lẽ đều có cơ hội sống sót.La Thường trầm mặc một chút, nhìn người nào đó một cái, nói:- Nếu không có chúng ta liên lụy, với bản lĩnh của đồ nhi nhà ngươi, các ngươi hẳn có thể sống sót. Ở cùng một chỗ...Tử Hà tiên tử nói.- La di, nếu đã cùng đi, đương nhiên phải cùng nhau trở về.Lập tức lại nhìn về phía đồ nhi nhà mình, nói:- Phi Dương, ngươi nói xem?Ánh mắt Lạc Thanh Chu nhìn về phía Huyền Thiết Bảo Sơn bị chém thành hai nửa ở cửa khe núi, nói:- Đi cùng đi, nhiều người lực lượng lớn, có lẽ chúng ta có thể giết ngược lại hắn.Vừa nghe lời này, mọi người đều giật giật khóe miệng.- Giết Đại Tông Sư?Tử Hà tiên tử nhịn không được chửi bới:- Phi Dương, ngươi kiêu ngạo như vậy khiến vi sư cũng phải ngại dùm đấy.Du Ngư Ngư ở một bên, trong lòng vẫn còn sợ hãi nói:- Vừa rồi người nọ còn chưa ra quyền, ta đã cảm giác không thở nổi. Chờ hắn xuất quyền, ta hình như bị một cỗ lực lượng đáng sợ cố định ở nơi đó, hoàn toàn không nhúc nhích được, chỉ có thể trơ mắt nhìn quyền mang của hắn bay tới, thật đáng sợ...Lưu Ly ở phía sau thở dài nói:- Ta cũng vậy. Khí huyết của võ giả khắc chế thần hồn, đối mặt với Đại Tông Sư, cho dù là tu hồn giả Hóa Thần cảnh, cũng sẽ yếu hơn vài phần.- Ai...Du Ngư Ngư cũng thở dài theo nói:- Đi ra một lần mới biết, bên ngoài thật đáng sợ. Lần này nếu có thể sống sót trở về, ta không bao giờ muốn ra nữa...Tử Hà tiên tử ở một bên nói:- Lần này nếu có thể sống sót trở về, hơn nữa còn mang về rất nhiều bảo vật, có lẽ lần sau ngươi lại khóc lóc cầu xin muốn đi ra.Du Ngư Ngư không ngờ vẫn còn cười được, lè lưỡi nhỏ nói:- Nếu có thu hoạch, đương nhiên vẫn muốn đi ra. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải đi cùng Sở sư huynh.Thiếu nữ lạnh lùng ở phía sau nhìn nàng thật lâu.- Phi Dương, vừa rồi ngươi sử dụng công pháp gì? Đơn giản chưa từng nghe qua, quá thần kỳ.La Thường nhịn không được hỏi.Lạc Thanh Chu nói:- Ta cũng không biết.- À.La Thường vội vàng đáp một tiếng, không dám hỏi lại.Vừa nãy vừa rồi hỏi ra miệng, nàng đã hối hận, tiểu tử này ghét nhất người nói nhiều.Mấy người nhanh chóng đi tới lối vào khe núi.Vừa nãy nhìn Huyền Thiết Bảo Sơn của Trang Chi Nghiêm từ xa bị chém thành hai nửa, đã cực kỳ rung động, hiện giờ nhìn gần, càng làm cho người ta kinh hồn sợ hãi.Tòa Huyền Thiết Bảo Sơn này cao hơn trăm trượng, giống như núi nhỏ, lại bị một kiếm chém đôi.Hơn nữa lấy thực lực Đại Tông Sư trung kỳ của Trang Chi Nghiêm, không ngờ lại không kịp thu hồi.Nhưng tòa Huyền Thiết Bảo Sơn này vẫn chưa thu nhỏ lại.Bởi vậy có thể thấy được, Trang Chi Nghiêm vẫn chưa rời đi quá xa, Huyền Thiết Bảo Sơn vẫn có thể cảm ứng được hắn như trước.Trừ phi Trang Chi Nghiêm cách quá xa, hoặc đã ngã xuống, tòa bảo sơn bị hư hại này mới có thể tự mình thu nhỏ lại.- Có thể còn ở trong hẻm núi!Mấy người thấy vậy, lập tức tiến vào khe núi, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía trước.Phía trước đã có người dò đường.Cho nên nơi này hẳn sẽ không xuất hiện cấm chế thượng cổ hoặc sinh vật lợi hại khác, bọn họ chỉ cần chạy thật nhanh là được.- Sở sư huynh, ngươi đang làm gì vậy?Du Ngư Ngư đột nhiên mở miệng hỏi.Mấy người nghe vậy, quay đầu nhìn lại.Lạc Thanh Chu cố ý dừng lại ở cuối cùng, vừa chạy, vừa rải đồ.- Đuổi muỗi.Tử Hà tiên tử hiểu chuyện, thay hắn trả lời.- Các ngươi nhìn phía trước.Lúc này, La Thường đột nhiên nhìn phía trước thất thanh hô.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters