Chương 2326: Chiến đấu bên cạnh Nguyệt tỷ tỷ! Chân bị độc xà cắn, Lôi Mộc Hoa ngàn năm xuất hiện (2)

Bạch! Bạch! Bạch!

Ba thân ảnh đột nhiên bay ra từ trong hang động, lập tức chạy về phía xa xa, vừa chạy trốn, vừa phun ra khói màu xanh lam.

Những khói bay trên sườn núi, bông hoa nào dính vào đều nhanh chóng khô héo.

La Thường vốn còn muốn đuổi theo, thấy một màn này, trong lòng nhất thời cả kinh, ngừng lại, tránh đi khói độc.

Lạc Thanh Chu thấy chỉ có ba người đi ra, trong lòng cũng trầm xuống, nhìn về phía hang động.

Khi những làn khói đó tan đi.

La Thường lập tức nói:

- Phi Dương, ngươi và Vi Nhi ở bên ngoài chờ trước, ta đi vào xem thử.

Dứt lời, Khăn Như Ý đột nhiên bay lên đỉnh đầu, chậm rãi xoay tròn, hạ xuống một màn hào quang màu đỏ, bảo vệ nàng ở bên trong.

Nàng nắm bảo kiếm, cẩn thận đi về phía cửa động.

Mà trong bụi rậm trước cửa động, con rắn nhỏ kia cũng biến mất không thấy, không biết là chạy trốn, hay đã được mang đi rồi.

- Tiền bối, cẩn thận bên trong có độc.

Lạc Thanh Chu ngưng trọng nói:

- Ta biết.

La Thường đáp một tiếng, dừng lại ở cửa động một chút rồi nhanh chóng lướt vào.

Lạc Thanh Chu đứng ở ngoài lấy ra Hắc Bạch Kiếm của mình.

Một lát sau.

Bên trong đột nhiên truyền đến giọng nói của La Thường:

- Phi Dương, bên trong an toàn, ngươi mau vào đi.

Lạc Thanh Chu nghe giọng điệu của nàng không đúng, trong lòng cảnh giác, bay vào.

Ở góc hang động, một ngọn đèn dầu được thắp sáng.

Dưới ánh sáng lờ mờ, ba nữ tử bị xích sắt trói chặt, buộc ở dưới góc tường, ánh mắt hoảng sợ nhìn bọn họ.

La Thường nhíu mày nói:

- Hình như Tử Hà không ở đây.

Keng.

Lạc Thanh Chu lập tức sử dụng phi kiếm, chặt đứt khóa sắt trên người ba nữ tử.

La Thường lấy toàn bộ đồ nhét ở trong miệng các nàng ra, ôn nhu nói:

- Mọi người đừng sợ, người của Tu La Môn đã chạy trốn. Ta hỏi mấy người, các ngươi có nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp mặc váy đỏ không?

Lúc này, nữ tử trên mặt mang theo vết roi, đột nhiên chỉ vào góc trong hang động, run rẩy nói:

- Nàng không nghe lời, bị những người đó giết chết, các nàng vừa rồi phanh thây nàng...

Vừa nghe lời này.

Trong lòng Lạc Thanh Chu lập tức chấn động.

Sắc mặt La Thường trắng bệch, thân ảnh chợt lóe, lướt tới góc bên kia, xốc lên một miếng vải bông trên mặt đất.

Dưới tấm vải bông, một nữ tử mặc váy đỏ nằm ở đó, máu tươi đầm đìa.

Sắc mặt Lạc Thanh Chu khó coi, run rẩy đang chuẩn bị bay qua, La Thường vội vàng nói:

- Phi Dương, không phải là sư phụ ngươi.

Vù!

Lúc này Lạc Thanh Chu mới bay qua.

Nữ tử váy đỏ trên mặt đất, vết thương trên người chồng chất, nhưng bộ dáng vẫn thấy rõ ràng như trước.

Quả thực không phải sư phụ.

Hắn thở phào một hơi, trong lòng lại càng lo lắng hơn.

Sư phụ nếu không ở đây, vậy sẽ đi đâu?

Đúng lúc này, một nữ tử cao lớn nhìn La Thường mở miệng nói:

- Ngươi là người của Đại Viêm, đúng không? Các ngươi muốn tìm nữ tử mặc váy đỏ, là Tử Hà tiên tử?

Vừa nghe lời này, La Thường lập tức lướt qua, vội vàng nói:

- Đúng thế, chính là nàng, ngươi nhìn thấy nàng?

Nữ tử cao lớn gật đầu và nói:

- Vào buổi sáng, ta đã nhìn thấy nàng ta ở sơn cốc phía nam, còn nói chuyện với nàng ta. Ở đó có một suối nước nóng, nàng ta đứng ngẩn người ở đó.

- Ngẩn người?

La Thường nghe vậy sửng sốt, vẻ mặt nghi hoặc.

Lạc Thanh Chu lập tức bay ra khỏi hang động.

- Các ngươi mau rời khỏi nơi này đi.

La Thường vội vàng nói một câu, cũng mang theo Bạch Vi Nhi đi theo ra ngoài.

Ba người đi thẳng một đường, rất nhanh đã đi tới sơn cốc phía nam.

Đi thêm một chút nữa.

Quả nhiên nhìn thấy gần vách núi, xuất hiện một suối nước nóng, mà vách núi ở đối diện suối nước nóng, lại bóng loáng như gương.

Ba người đi tới bên cạnh suối nước nóng, trên vách núi kia, rõ ràng phản chiếu bóng dáng La Thường và Bạch Vi Nhi.

Lạc Thanh Chu là thần hồn, không có hình ảnh phản chiếu.

La Thường cẩn thận tìm kiếm xung quanh một phen, cũng không tìm được bất kỳ dấu vết gì.

Lúc này, Lạc Thanh Chu đột nhiên nói:

- Tiền bối, ngươi và Bạch cô nương ở chỗ này chờ một chút, vách đá này hình như có vấn đề, ta đi xem.

Dứt lời, thần hồn xẹt qua suối nước nóng, bay về phía vách đá.

Nhưng khi bàn tay hắn chạm lên vách đá mịn màng, nó hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng.

Tại thời điểm này, tai của hắn đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

- Phi Dương! Phi Dương! Đừng đến gần vách đá.

Trong lòng hắn chấn động.

Sư phụ quả nhiên bị nhốt ở bên trong.

Hắn lại vuốt ve vách đá một chút, đột nhiên trong lòng khẽ động, lập tức thúc dục hồn lực, dùng một quyền đánh vào vách đá.

Bụp.

Nắm đấm nặng nề rơi trên vách đá.

Nhưng cũng không có lực va chạm như trong tưởng tượng truyền đến, giống như một quyền đánh vào trong bông, mềm nhũn.

Lập tức, trên vách đá đột nhiên nổi lên một tầng gợn sóng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters