Giống như một hồ nước yên tĩnh, bị một hòn đá ném vào, bồng bềnh dưới ánh trăng.
Vụt!
Đúng lúc này, toàn bộ thần hồn của hắn đột nhiên bị hút vào.
- Phi Dương.
La Thường biến sắc, đang muốn đi qua, lại nhịn xuống.
Bạch Vi Nhi đứng ở một bên, trong con ngươi lạnh như băng, phản chiếu điểm sáng trên vách đá, hơi lóe lên.
Lạc Thanh Chu hoa mắt, đột nhiên xuất hiện ở một không gian khác.
Nơi này không ngờ cũng là một u cốc.
Khác biệt là u cốc này sâu hơn và tối hơn.
Nhưng thiên địa nguyên khí nơi này, không ngờ lại nồng đậm đến như thế.
Đồng thời, hoa cỏ cây cối trong sơn cốc xung quanh đều sinh trưởng cực kỳ tươi tốt.
Chỉ là, trên bầu trời đêm lại xuất hiện một vết nứt khổng lồ đáng sợ, giống như bị thứ gì đó xé rách.
Đang lúc hắn sững sờ, một bóng hồng đột nhiên từ phía trước chạy tới, kích động nói:
- Phi Dương.
Lạc Thanh Chu quay mắt lại, quả nhiên là sư phụ.
Tử Hà tiên tử khập khiễng chạy tới, trực tiếp nhào vào trong ngực hắn, nức nở nói:
- Vi sư còn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa...
Hai tay Lạc Thanh Chu không có chỗ đặt, đành phải hỏi:
- Sư phụ, sao ngươi đột nhiên tới nơi này?
Tử Hà tiên tử dán vào ngực hắn một hồi mới lau nước mắt, nói:
- Vi sư vốn đang canh giữ bên ngoài động, buổi sáng, đột nhiên nhìn thấy một con nai con mập mạp đi qua ở bên dưới. Vi sư nghĩ tất cả mọi người đều đang dự trữ thức ăn, thân thể ngươi lại cần bổ sung năng lượng, cho nên... Vì vậy, muốn đi theo hươu con để xem nếu có trái cây hoang dã trong thung lũng thì hái. Dù sao nai con sống ở đây lâu như vậy, chắc chắn biết chỗ nào có thức ăn.
- Vì thế, vi sư mới đi theo tới nơi này, đột nhiên thấy nai con nhảy vào đây, biến mất không thấy...
- Vi sư vừa tới gần, đột nhiên đã bị hút vào...
Lạc Thanh Chu đột nhiên cúi đầu nhìn về phía chân nàng, nói:
- Sư phụ, sao ngươi lại đi khập khiễng vậy?
Tử Hà tiên tử lập tức kích động nói:
- Phi Dương, ngươi đoán khi sư phụ đến sườn núi bên kia tiểu... Đi dạo, ta tìm thấy gì? Lôi Mộc Hoa ngàn năm.
Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu lập tức chấn động:
- Thật sao? Ngài không nhận sai?
Tử Hà tiên tử lập tức lôi kéo hắn nói:
- Đương nhiên là thật, sư phụ đã xem qua tranh vẽ và giới thiệu trên sách, chắc chắn chính là Lôi Mộc Hoa, hơn nữa có lẽ còn không chỉ ngàn năm.
Lạc Thanh Chu thầm kích động, lập tức đi theo nàng về phía trước.
Hắn sở dĩ mạo hiểm đến di tích thượng cổ này, chính là vì tìm kiếm Lôi Mộc Hoa ngàn năm, Kim Thiền Thảo.
Nữ tử Cửu Thiên Dao Đài kia, nói giúp hắn lấy Kim Thiền Thảo.
Cho dù nàng có thể lấy được hay không, dù sao cũng có một hy vọng.
Bây giờ nếu hắn có thể hái được Lôi Mộc Hoa ngàn năm, vậy lúc này, chuyến đi lần này của hắn cũng không tệ.
Hơn nữa thu hoạch cực phong phú!
- Sư phụ, đệ tử cõng ngài đi.
Lạc Thanh Chu thấy nàng đi gian nan, vội vàng nói.
Tử Hà tiên tử dừng lại, suy nghĩ một chút, nói:
- Hay ôm vi sư đi, vi sư hình như trúng độc, không thể nằm trên lưng ngươi.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, cuối cùng vẫn khom lưng ôm nàng vào trong ngực.
Giữa sư đồ, đương nhiên phải ôm lấy nhau, không đúng, là trợ giúp nhau.
Lúc trước khi hắn bị thương, cũng là sư phụ ôm hắn.
Bây giờ sư phụ bị thương, hắn đương nhiên cũng phải ôm sư phụ.
Miễn rằng trái tim của ngươi trong sáng, hành động này cũng sẽ trong sáng.
- Đúng rồi sư phụ, ngươi bị thương như thế nào?
Lạc Thanh Chu nhìn trong ngực một cái, thấy sư phụ mềm nhũn nằm ở đó, hai con mắt ướt át nhìn hắn, trước ngực cũng phập phồng lên xuống, hắn vội vàng nhìn về phía trước.
Tử Hà tiên tử thở dài một hơi, nói:
- Vi sư nhìn thấy gốc Lôi Mộc Hoa kia, muốn đi hái, ai ngờ trúng mai phục, bị một con độc xà cắn.
Lạc Thanh Chu nhíu mày nói:
- Cắn ở đâu?
Tử Hà tiên tử giơ chân phải lên, nói:
- Trên cổ chân. Răng của độc xà kia rất sắc bén, hơn nữa tốc độ rất nhanh, trực tiếp cắn thủng giày vớ của ta, đau quá...
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, thân thiết nói:
- Nọc độc có vào cơ thể không?
Tử Hà tiên tử mặt mày ủ rũ nói:
- Sau khi vi sư bị cắn, không còn khí lực, thật vất vả mới trở lại nơi vừa rồi tiến vào...
Nói xong, đôi mắt liếc nàng một cái, thấp giọng nói:
- Nghe nói bị độc xà cắn, phải dùng miệng hút, mới có thể hút nọc độc ra...
Lạc Thanh Chu nói:
- Nội lực trong cơ thể sư phụ, cũng không sử dụng được sao?
Tử Hà tiên tử thở dài nói:
- Ừm, nọc độc của độc xà kia thật lợi hại, nếu không phải vì thể chất vi sư cường đại thì bây giờ đã không động đậy được.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua đôi chân nhỏ dưới váy đỏ của nàng, đang muốn đặt nàng xuống chữa trị, Tử Hà tiên tử vội vàng ôm cổ hắn nói.