Nữ tử mặc váy tím nói:
- Có lẽ kim long thạch điêu giống lá cờ, cũng cần phải đổi đến chính nam.
Phấn Du không nói gì nữa, ánh mắt nhìn về phía thiếu niên trước mắt.
Lạc Thanh Chu nhìn chiến kỳ và kim long thạch điêu trong hố sâu, phía trên mơ hồ có một cỗ khí tức khủng bố truyền đến.
Mặc dù cách nhiều năm như vậy, năng lượng phía trên chúng vẫn làm cho người ta kinh hãi.
Hắn suy nghĩ nghiêm túc trả lời:
- Lá cờ được đặt ở chính nam, không sai. Nhưng kim long thạch điêu này, hẳn đặt ở vị trí chính tây.
Nữ tử mặc váy tím hỏi:
- Tại sao?
Lạc Thanh Chu giải thích:
- Chữ trên lá cờ là bát quái, con số trên Kim Long, hẳn thuộc về cửu cung. “Bảy” ứng với “Đoài” trong bát quái, cho nên, vị trí chính xác của kim long thạch điêu này hẳn là chính tây.
- Cửu cung?
Năm nữ tử nghe vậy, đều có chút bối rối.
Phấn Du mở miệng nói:
- Cửu cung là gì?
Lạc Thanh Chu nhìn kim long trong hố, kiên nhẫn giải thích:
- Cửu cung được chia theo thứ tự từ một đến chín, chia làm bốn chính và bốn ngược. Bốn chính là một, ba, chín, bảy, phân biệt tương ứng với bát quái “Khảm”, “Chấn”, “Ly”, “Đoài” tương ứng với bốn hướng chính bắc, đông, nam, tây...
Ngoại trừ Phấn Du nhíu mày suy nghĩ ra, bốn nữ tử khác, càng thêm hoang mang.
Lạc Thanh Chu tiếp tục nói:
- Bốn ngược là những con số còn lại, hai, sáu, tám, bốn, phân biệt tương ứng với “Khôn”, “Càn”, “Cấn”, “Tốn” trong bát quái. Vị trí tương ứng của chúng là tây nam, tây bắc, đông bắc, đông nam. Con số năm, thì tương ứng với trung tâm bát quái, còn gọi là “trung cung”...
Hắn đứng ở trên sườn núi, ở giữa năm nữ đệ tử thiên tài Cửu Thiên Dao Đài, chậm rãi mà nói, thần sắc tự nhiên, hoàn toàn không giống người tu luyện hèn mọn trong một tông môn nhỏ, ngược lại giống như nhân vật tuyệt đỉnh của tiên tông đại phái đang truyền thụ cho các nàng công pháp tu đạo.
Trong đôi mắt Phấn Du phản chiếu bóng dáng của hắn, nín thở ngưng thần lắng nghe.
Vừa lắng nghe vừa suy nghĩ.
Mà bốn nữ tử khác, thần sắc khác nhau nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt, tuy rằng nghe không hiểu, nhưng cảm thấy bộ dáng hắn thật lợi hại.
Thẳng đến khi Lạc Thanh Chu nói xong, năm nữ tử đều chưa lấy lại tinh thần.
Trên sườn đồi, rơi vào vài giây yên tĩnh.
Lạc Thanh Chu bị các nàng nhìn chằm chằm rất không được tự nhiên, chắp tay nói:
- Các vị tiên tử có thể thử hiệu quả trước, nếu có vấn đề khác, có thể thông báo cho tại hạ. Đúng rồi, tại hạ cho rằng, có thể tạm thời thay đổi lá cờ trước, chờ sau khi đổi toàn bộ lá cờ rồi, lại đổi kim long, nếu như đổi cùng một lúc, sợ sẽ làm đại trận thêm hỗn loạn, lại xuất hiện ra vấn đề khác.
Phấn Du nhíu mày, lại suy nghĩ trong chốc lát, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn nói:
- Những thứ này, ngươi học ở nơi nào?
Lạc Thanh Chu cung kính nói:
- Tại hạ quên rồi.
Phấn Du: - ...
Hồng Diên ở một bên phụt cười, nói:
- Sư muội, đây chính là nam tử đầu tiên từ chối ngươi, hơn nữa còn trực tiếp nói dối trước mặt ngươi.
Những nữ tử khác cũng đều che miệng cười.
Phấn Du không để tâm, giọng điệu thản nhiên nói:
- Là ta đường đột, loại chuyện này, quả thực không nên hỏi nhiều.
Lạc Thanh Chu không dám ở đây lâu, chắp tay cáo từ.
Nữ tử mặc váy xanh lá đột nhiên giang hai tay ngăn cản hắn, nụ cười thản nhiên giòn tan nói:
- Sở công tử đừng vội đi, tỷ muội chúng ta còn có chuyện muốn nói với ngươi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, cúi đầu nói:
- Tiên tử xin phân phó.
Nữ tử váy tím mở miệng nói:
- Ban ngày sau khi ngươi rời đi, chúng ta hỏi thăm vị Tôn trưởng lão kia và những người khác tình huống của ngươi, đột nhiên phát hiện ra một ít tin tức thú vị.
Lạc Thanh Chu hỏi:
- Thú vị như thế nào?
Ánh mắt nữ tử mặc váy tím chợt lóe, nhìn hắn nói:
- Lúc ở mộ kiếm, năm tỷ muội chúng ta là người đầu tiên phát hiện ra. Bên trong cất giấu một thanh thượng cổ binh khí, nhưng có kiếm trận uy lực cực lớn canh giữ, chúng ta phá giải không được, cho nên liền rời đi. Nghe nói cuối cùng có một vị đệ tử, trực tiếp hấp thu lực lượng kiếm trận, sau đó dùng lược lượng đó phá trận pháp, cuối cùng thân bị trọng thương, kinh mạch đan điền trong cơ thể đều phế, mạng cũng hấp hối...
Lạc Thanh Chu nghe nàng nói, cúi đầu không nói.
Nữ tử mặc váy tím nói đến đây, dừng lại một chút, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn nói:
- Tôn trưởng lão nói ngươi là đệ đệ của thiếu niên kia, những người khác cũng đều nói như vậy, nhưng theo chúng ta biết, lần này tiến vào di tích thượng cổ này cùng với người rơi vào Cửu Long Đế vương trận, hoàn toàn không hề có đệ đệ của ngươi... Hoặc là nói, cũng không có ngươi...
Trên sườn núi, đột nhiên yên tĩnh.
Lạc Thanh Chu trực tiếp thừa nhận:
- Tại hạ quả thực lừa gạt bọn họ.