Chương 2348: Nguyệt tỷ tỷ thần hồn nhập mộng, Cửu Thiên Dao Đài tiên nữ mơ ước lôi linh chi căn (4)

- Ồ?

Năm nữ tử liếc nhau, đều thấy được hào quang trong mắt nhau.

Nữ tử mặc váy tím nói:

- Nếu nói như vậy, thiếu niên bị trọng thương sau khi phá trận, chính là ngươi, đúng không?

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Đúng vậy.

Giữa sân lại trầm mặc một chút.

Hồng Diên đột nhiên không nhịn được hỏi:

- Sao ngươi có thể khôi phục được?

Lạc Thanh Chu cúi đầu, trầm mặc không trả lời.

Hồng Diên nhún vai nói:

- Được rồi, đó là bí mật của ngươi, hơn nữa nó có thể là bí mật rất lớn, ngươi đương nhiên sẽ không nói. Như vậy, chúng ta đổi một vấn đề khác, lúc ngươi tiêu diệt nữ tử của Tu La Môn có sử dụng lôi điện đỏ và lôi điện tím, đấy là công pháp phải không?

Lạc Thanh Chu vẫn không trả lời.

Nữ tử mặc váy tím híp mắt, nói:

- Lúc trước khi chưa rơi vào thượng cổ trận pháp này, phía trên ngọn tháp xuất hiện lôi điện ba màu. Ngọn tháp có trận pháp, cũng có lôi kiếp của người nào đó, không phải là ngươi dẫn tới đấy chứ?

Lần này Lạc Thanh Chu mở miệng, nói:

- Không phải.

- Ngươi nói dối.

m thanh của nữ tử váy xanh lá thanh thúy, tựa như chuông.

Năm nữ tử đều lâm vào trầm mặc.

Ánh mắt Hồng Diên đột nhiên sáng quắc nhìn thiếu niên trước mắt, nói:

- Ta nhớ có một loại thể chất tu luyện cực kỳ hiếm thấy, sẽ sinh ra lôi điện trong cơ thể, hơn nữa theo tu vi thăng cấp, biến thành các loại lôi điện có màu sắc uy lực cường đại khác nhau. Đồng thời, người có được loại lôi điện này, sẽ không sợ thiên lôi, thậm chí có thể giúp những người tu luyện khác độ lôi kiếp...

Nói đến đây, ánh mắt nàng đột nhiên nóng bỏng.

Những nữ tử khác, cũng nín thở.

Có thể giúp người tu luyện độ lôi kiếp, chỉ riêng mỗi tác dụng này thôi cũng đủ để cho tất cả người tu luyện trong thiên hạ, tất cả sinh vật phải chịu lôi kiếp đều điên cuồng.

- Sư tỷ, thể chất đó là gì?

Nữ tử mặc váy xanh lá đột nhiên hỏi.

Hồng Diên nhìn thiếu niên trước mắt, ánh mắt nóng lên, giống như muốn nhìn thấu hắn, mạnh mẽ nói:

- Lôi Linh chi thể!

Hô hấp của mấy người trở nên dồn dập.

Nữ tử mặc váy xanh lá vẫn trầm mặc, đột nhiên mở miệng nói:

- Sư tỷ, so với vị có linh thể Băng Cơ Ngọc Cốt kia thì thế nào?

Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu đột nhiên khẽ chấn động.

Linh thể Băng Cơ Ngọc Cốt?

Linh thể xử nữ?

Hắn nhớ tin nhắn mà Tiểu Nguyệt nói cho hắn biết, Nguyệt tỷ tỷ hình như chính là loại linh thể này.

Hồng Diên nhìn nàng một cái, hơi nhíu mày nói:

- Sao lại nhắc tới nàng ấy?

Nữ tử mặc váy xanh lá không nói gì nữa.

Hồng Diên tựa hồ nhớ tới cái gì đó, giọng nói trở nên mềm mại:

- Lam Vũ, sư tỷ không phải trách ngươi, chỉ là sư phụ… Ai, lúc trước nếu nàng không từ chối sư phụ, dùng thiên phú và thể chất của nàng, bây giờ có thể đã là Thánh Nữ của Cửu Thiên Dao Đài chúng ta rồi, đáng tiếc...

Nữ tử mặc váy xanh lá nhìn về phía nàng nói:

- Sư tỷ, nàng cứu ta.

- Ta biết.

Hồng Diên ôn nhu nói:

- Quên đi, không đề cập đến nàng nữa. Nàng bây giờ chỉ chỉ sợ... Đó là lựa chọn của nàng, trách không được người khác, ngươi không cần phải suy nghĩ việc đi tìm nàng rồi giúp nàng làm gì, cẩn thận kẻo sư phụ biết.

Nói xong, ánh mắt của nàng lại nhìn về phía thiếu niên trước mặt, trên mặt lộ ra nụ cười nhu hoà:

- Sở Sở, chờ trận pháp phá, tỷ tỷ mang ngươi đi Cửu Thiên Dao Đài chơi, được không?

Lạc Thanh Chu cúi đầu nói:

- Tại hạ còn phải vội vã trở về tu luyện.

Chơi cái rắm!

Không phải là ngấp nghé Lôi Linh Căn của hắn sao?

Nếu hắn thật sự bị lừa, đến lúc đó có khi sẽ bị kiểm tra, sau đó cũng không trở về được nữa.

Tu luyện tất nhiên quan trọng.

Nhưng đối với hắn mà nói, gia đình mới là quan trọng nhất!

Nữ tử mặc váy tím nói thẳng:

- Đi Cửu Thiên Dao Đài chúng ta tu luyện đi, chúng ta có thể làm chủ, để cho ngươi nhập Cửu Thiên Dao Đài, trở thành đệ tử nội môn đệ nhất đại tiên tông Cửu Châu đại lục.

Hồng Diên đột nhiên cười nói:

- Cũng không phải đệ tử nội môn, là đệ tử thân truyền. Sở Sở, nghe nói sư phụ Cầm Dao tiên tử nhà ta chưa? Ngươi cùng tỷ tỷ trở về, tỷ tỷ sẽ giới thiệu ngươi cho sư phụ nhà ta, sư phụ nhà ta nhất định sẽ trực tiếp thu ngươi làm đệ tử thân truyền. Đến lúc đó, năm tỷ muội chúng ta đều là sư tỷ của ngươi. Đồng nghĩa với việc, ngươi có thể ngày ngày sớm chiều ở chung với Du Du tiên tử của ngươi mà không cần gửi tin nhắn nữa.

Phấn Du ở một bên, không nói gì.

Lạc Thanh Chu vội vàng chắp tay nói:

- Đa tạ các vị tiên tử yêu thương, chỉ là tại hạ tạm thời còn chưa nghĩ tới việc xa nhà quá lâu, thật sự xin lỗi. Tiện thể... Ta có chút mệt mỏi, phải trở về nghỉ ngơi, cáo từ.

Nói xong, hắn vội vàng xuống sườn núi, chạy trốn khỏi nơi này.

Nguyệt tỷ tỷ nói quả nhiên không sai, Lôi Linh chi thể của hắn không thể để cho những người khác biết.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters