Chương 2358: Nâng cấp nghịch thiên! Lão tổ vui mừng (2)

Giống như một ngôi sao băng rơi xuống.

Thân ảnh Lạc Thanh Chu rất nhanh đã bị bao phủ trong biển sấm ba màu xinh đẹp cùng khủng bố này, không thấy bóng dáng.

Năm người của Cửu Thiên Dao Đài. La Thường và mấy người Tử Hà tiên tử. Giờ phút này, tất cả đều cứng đờ tại chỗ, mở to hai mắt, không nhúc nhích, giống như linh hồn đã bị hoảng sợ mà lìa khỏi xác.

Một màn trước mắt, quá mức rung động.

Không thân thể và thần hồn chưa tu luyện đến kỳ độ kiếp, ai dám hiên ngang kháng thiên lôi?

Ngoại trừ những yêu thú cường đại từ khi sinh ra đã chịu độ kiếp, bất kỳ người tu luyện nào dưới độ kiếp kỳ đền sẽ luôn tránh thiên lôi, làm gì dám ngang nhiên tiếp nhận nó chứ?

Nhưng, thiếu niên trước mắt, chỉ là cảnh giới Tông Sư sơ kỳ và Phân Thần cảnh trung kỳ, thế nhưng toàn thân quấn quanh lôi điện, bình yên vô sự, hơn nữa còn giơ hai tay lên, ngẩng đầu ưỡn ngực, chủ động nghênh đón lôi điện.

Nghịch thiên.

Đây mới gọi là nghịch thiên tu hành.

Lôi kiếp lại kéo dài đại khái nửa nén nhang, mới dần dần yếu bớt.

Lại qua một lát nữa.

Lôi điện cuối cùng đã ngừng hẳn.

Trên bầu trời, vòng xoáy màu đen đáng sợ kia, bắt đầu tan biến.

Chẳng bao lâu, những đám mây đen tan ra.

Bầu trời xanh thẳm, nắng lại lên.

Tất cả những gì vừa rồi, giống như chưa từng xảy ra.

Lạc Thanh Chu đứng tại chỗ, hư ảnh thần hồn trên đỉnh đầu cũng quay trở về thân thể.

Hồn lực vừa động, một cỗ khí tức cường đại tràn ngập ra.

Phân Thần Cảnh hậu kỳ.

Cuối cùng hắn cũng thăng cấp.

Thân thể dưới lôi kiếp, cũng bình yên vô sự.

Đồng thời, Lôi Linh Căn trong cơ thể lại hấp thu không ít thiên lôi.

Hắn nhìn vào nội thể, ba lôi điện loé lên màu sắc khác nhau, đang vui vẻ nhảy lên.

Lôi điện thứ tư vẫn chưa xuất hiện.

Xem ra, vẫn phải chờ thân thể thăng cấp.

Lôi Linh Căn cắm rễ trong thân thể, hẳn chỉ khi nào thân thể biến chất, nó mới có thể tiếp tục lột xác.

Không vội.

Tất cả mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi gió đông.

Chờ sau khi đi ra ngoài, hắn có thể bắt đầu chuẩn bị đột phá cảnh giới thân thể.

Lúc hắn đang nhắm hai mắt lại, nắm chặt tay, cảm thụ được lực lượng mãnh liệt bành trướng trong thần hồn và cảm giác không giống với lúc trước, âm thanh lo lắng của Tử Hà tiên tử đột nhiên truyền đến:

- Nghiệt đồ, đừng đùa giỡn lưu manh! Mặc quần áo vào đi.

Hả?

Hắn lập tức mở mắt ra, cúi đầu nhìn lại.

Quần áo toàn thân, biến mất không thấy.

Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lại.

Trên sườn núi cách đó trăm thước, năm tiên tử xinh đẹp của Cửu Thiên Dao Đài, mấy thầy trò La Thường, sư phụ và Du Ngư Ngư, giờ phút này đều đang mở to hai mắt nhìn hắn...

Vụt.

Lạc Thanh Chu cứng đờ một chút, lập tức vọt với mỏm đá bên cạnh trốn đi.

Sau đó nhanh chóng lấy quần áo ra khỏi nhẫn trữ vật mặc vào.

Cũng may, long lân khải giáp trên người còn chưa hoàn toàn lui đi, cái nơi quan trọng kia vẫn loé lên kim quang, bảo vệ rất tốt.

Phiến lân giáp của Long Nhi quả nhiên rất dễ dùng.

Không chỉ lực phòng ngự cao, hơn nữa còn rất ngầu, quả nhiên không hổ là vảy của Chân Long.

Hả?

Hắn đột nhiên nhìn thấy trên mặt đất cách đó không xa, hàn mang lóe ra.

Nhìn kỹ, là một thanh bảo kiếm.

Thanh bảo kiếm của Tư Không Vân.

Hắn lập tức đi qua, nhặt lên, cầm trong tay vung lên vài cái, nói:

- Kiếm tốt.

Lập tức trong lòng lại âm thầm nói: Không biết độ cứng như thế nào.

Suy nghĩ đây, hắn lập tức lấy ra gậy gỗ đen kịt của mình, sau đó giơ bảo kiếm trong tay lên, hung hăng chém xuống.

Lúc này, Trang Chi Nghiêm đột nhiên đỡ Lạc Lăng, đi ra khỏi hang động, nói:

- Đương nhiên là kiếm tốt rồi! Đây chính là Long Ngâm kiếm tiếng tăm lừng lẫy của Phiêu Miểu Tiên Tông! Nhớ năm đó, thanh kiếm này...

Phanh.

Rắc.

Ai ngờ lời nói trong miệng hắn còn chưa nói hết, thanh Long Ngâm kiếm kia đã gãy thành hai nửa...

Trang Chi Nghiêm há miệng: - ...

Lạc Thanh Chu ném đoạn kiếm đi, thu hồi gậy gỗ, vội vàng đi mà nói:

- Lão tổ, ngài không sao đâu chứ?

Khóe miệng Trang Chi Nghiêm co giật nhìn hắn, lại nhìn thoáng qua Long Ngâm Kiếm bị gãy làm hai nửa trên mặt đất, môi giật giật, tựa hồ muốn răn dạy vài câu, nhưng lại nhịn xuống, chỉ đành phức tạp nói:

- Lão phu không sao, chỉ là, Long Ngâm Kiếm này... Đáng tiếc...

Hắn thật đau lòng, thật đau lòng mà...

Lúc này, mấy người Tử Hà tiên tử nhanh chóng lướt tới.

- Phi Dương, chúc mừng ngươi lại thăng cấp.

La Thường bên ngoài tươi cười, trong lòng lại âm thầm hối hận lúc trước không mạnh mẽ ép gả Lưu Ly cho hắn.

Sau đó lại vội vàng lướt tới trước người lão tổ nhà mình, đỡ lấy nàng, vẻ mặt ân cần nói:

- Sư thúc tổ, người không sao chứ?

Một cánh tay khác của Lạc Lăng đã lặng yên không một tiếng động rút ra khỏi tay Trang Chi Nghiêm, khẽ lắc đầu:

- Ta không sao.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters