Chương 2359: Nâng cấp nghịch thiên! Lão tổ vui mừng (3)

Ánh mắt nàng cũng phức tạp nhìn thiếu niên trước mắt.

Vừa rồi một màn khủng bố thiếu niên này ngẩng đầu nghênh thiên lôi, nàng cũng nhìn thấy ở trong huyệt động.

- Phi Dương, sư phụ kiêu ngạo vì ngươi.

Tử Hà tiên tử vui vẻ hớn hở, lại không quên kích thích La Thường một câu:

- Phân Thần cảnh hậu kỳ! Tu vi còn cao hơn cả La di.

La Thường liếc nàng một cái.

Du Ngư Ngư và Lưu Ly cũng đều hâm mộ tới chúc mừng.

Chỉ có Bạch Vi Nhi mặc một bộ váy trắng, cả người lạnh như băng đứng ở một bên, không chỉ không tới chúc mừng, thậm chí không liếc mắt nhìn hắn một cái.

- Phi Dương, vừa nãy vi sư nhìn thấy cây gậy của ngươi.

Tử Hà tiên tử đột nhiên lại nói.

Vừa nghe lời này, sắc mặt La Thường và những người khác đều cứng đờ.

Ánh mắt Bạch Vi Nhi rốt cục cũng nhìn qua.

Tử Hà tiên tử gấp gáp vươn tay ngọc ra nói:

- Mau lấy ra cho vi sư xem thử.

Lúc này, Trang Chi Nghiêm cũng đột nhiên nói:

- Phi Dương, lão tổ cũng muốn nhìn. Thậm chí ngay cả Long Ngâm Kiếm cũng có thể cắt đứt, tuyệt đối không phải vật phàm.

Tử Hà tiên tử nghe được âm thanh của hắn, quay đầu nhìn về phía hắn, vội vàng thỉnh an nói:

- Lão tổ, ngài rốt cục đi ra, ngài không sao chứ?

Trang Chi Nghiêm: - ...

La Thường nhịn không được châm chọc nói:

- Tử Hà, trong mắt ngươi chỉ có Phi Dương đúng không? Trang tiền bối đã đứng ở đây rất lâu, bây giờ ngươi mới nhìn thấy?

Tử Hà tiên tử xấu hổ.

Trang Chi Nghiêm liếc nàng một cái, ý vị thâm trường cảnh cáo:

- Làm sư phụ phải có bộ dáng làm sư phụ, trưởng bối chính là trưởng bối, vãn bối chính là vãn bối, đừng để cho người khác thấy mặt này của ngươi, Lăng Tiêu tông ta...

Tử Hà tiên tử lập tức nói:

- Sư thúc tổ, lúc trước khi chúng ta rơi xuống, ngài đâu có nói như vậy.

Trang Chi Nghiêm chậm lại, sắc mặt cứng đờ:

- Còn dám cãi lại?

Lúc này, Lạc Lăng đột nhiên hừ lạnh mở miệng nói:

- Lúc rơi xuống, Trang huynh quả thực đã nói như vậy, sao bây giờ lại có thể làm trái?

Trang Chi Nghiêm nhất thời cứng đờ, khí thế lập tức biến mất, vẻ mặt lấy lòng cười nói:

- Ngươi nhìn trí nhớ của lão phu đi, có lẽ là do bị thương quá nặng nên quên mất.

Lập tức vội vàng trưng ra bộ mặt hiền lành nói:

- Tử Hà, không sao, ngươi là tông chủ, lão tổ đã rút lui, tông môn là ngươi quản, quy củ đương nhiên cũng là ngươi đến định.

Lạc Lăng lại nhịn không được nhắc nhở:

- Gậy.

Trang Chi Nghiêm vừa nghe, nhớ tới chính sự, vội vàng nói:

- Phi Dương, lấy cây gậy kia ra cho Lạc tiền bối ngươi xem một chút.

Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, đang định lấy ra, Lạc Lăng đột nhiên lại nói:

- Đừng lấy ra.

Ánh mắt của nàng nhìn về phía trước.

Ánh mắt của những người khác, cũng đều nhìn qua.

Nữ tử váy đỏ của Cửu Thiên Dao Đài, đi tới, trên mặt mang theo ý cười thản nhiên, nhìn Trang Chi Nghiêm nói:

- Vị này là Trang lão của Lăng Tiêu Tông Đại Viêm nhỉ, lúc trước ở Vạn Xà đảo, chúng ta đã gặp qua.

Trang Chi Nghiêm vừa mừng vừa lo, vội vàng chắp tay nói:

- Thì ra là Hồng Diên tiên tử Cửu Thiên Dao Đài, thất kính thất kính. Tiên tử gọi tại hạ Tiểu Trang là được rồi, đừng gọi Trang lão, tại hạ không dám nhận.

Trong lòng hắn âm thầm nghi hoặc, năm nữ đệ tử Cửu Thiên Dao Đài tiến vào lần này, đều thanh lãnh cao ngạo, cũng không chủ động nói chuyện với những người khác, ngoại trừ người Bồng Lai Tiên Đảo dám chủ động bắt chuyện ra, những người khác ngay cả dũng khí liếc mắt nhìn nhiều một cái cũng không có, bây giờ sao có thể chủ động tới hàn huyên với hắn? Hơn nữa còn cố ý nhắc tới chuyện đã xảy ra nhiều năm như vậy?

Chẳng lẽ bọn họ cũng giống như những người của Tư Không Vân, ngấp nghé Đại Viêm bọn họ?

Không đúng.

Cửu Thiên Dao Đài cũng không phải là Phiêu Miểu Tiên Tông có thể so sánh, chí hướng của người ta ở các đại lục khác, thậm chí là bên ngoài không gian, không thể nào lại để ý tới nơi có tài nguyên tu luyện ít ỏi của bọn họ.

Hơn nữa lấy thân phận và địa vị của đối phương, cho dù có mưu đồ, cũng không thể để đại đệ tử của Cầm Dao tiên tử tự mình ra tay được.

Hồng Diên ôn hòa tươi cười:

- Trang lão không cần khách khí, tiểu nữ tử hôm nay đến đây, là muốn thương lượng với ngài một chuyện.

Trang Chi Nghiêm vừa nghe, trong lòng càng thêm nghi hoặc, vội vàng nói:

- Tiên tử xin nói, chỉ cần tại hạ có thể làm được, tuyệt đối...

- Khụ khụ.

Tử Hà tiên tử đột nhiên ho khan một tiếng ở bên cạnh.

Trang Chi Nghiêm lập tức cảnh giác.

Hồng Diên tươi cười nhìn nữ tử bên cạnh một cái, cười nói:

- Trang lão không cần lo lắng, không phải là chuyện gì tổn hại đến lợi ích của Lăng Tiêu Tông và Đại Viêm của ngươi. Là như vậy, tòa Cửu Long Đế Vương Trận này, hẳn rất nhanh sẽ được phá giải.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters