Lạc Thanh Chu giơ tay lên, nhẹ nhàng giúp nàng sửa lại mái tóc có chút lộn xộn, sau đó dịu dàng vén mấy sợi tóc xoã xuống gò má nàng lại sau tai nàng, lại nhìn chằm chằm gương mặt ửng đỏ của nàng trong chốc lát, đột nhiên tiến lại gần, nhẹ nhàng hôn lên má nàng một cái.
Thân thể thiếu nữ khẽ run rẩy, quay mặt lại nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu lại nhẹ giọng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, đừng sợ, ta chỉ hôn một cái, không làm cái gì khác, ta thề.
Nói xong, đột nhiên lại hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Lông mi thiếu nữ run lên, bắt đầu giãy dụa, hai tay đẩy ngực hắn ra, đôi chân nhỏ nhắn dưới váy cũng nhúc nhích, nhưng dần dần, lại không còn sức lực nào hết, thân thể rất nhanh đã mềm nhũn...
Nàng nhắm mắt lại, lông mi run rẩy, nằm bất động ở đó, mặc cho hắn tàn phá.
Váy trắng rải rác, giống như hoa nở rộ.
Lông mi dài lấp lánh, giống như một con bướm nhẹ nhàng lắc đôi cánh. Hai bên má ửng đỏ, dưới lá xanh bầu trời xanh, xinh đẹp như hoa.
Lạc Thanh Chu nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương của nàng.
Giống như ong mật hái mật hoa, tham lam hút mật một hồi lâu, hôm nay rốt cục nở ra tình cảm ngọt ngào, cũng có thể phát ra tình cảm mà hắn đè nén đã lâu.
Giờ khắc này, hắn rốt cục cảm nhận rõ ràng, hắn thích nàng.
Nụ hôn này kéo rất dài.
Tất nhiên, chỉ dừng lại ở việc hôn.
Chỉ là hôn môi, hẳn sẽ không bị chủy thủ đâm vào ngực tỉnh mộng chứ?
Ai ngờ đang ở thời điểm này.
Trong đầu hắn đột nhiên lại vang lên một âm thanh lạnh như băng.
- Ngươi còn hôn ai nữa?
Lạc Thanh Chu sửng sốt, quyết định nhanh chóng, lập tức gắt gao đè hai bàn tay nhỏ bé của nàng lại.
- Đừng nói gì, hôn ta! A——-.
Lưỡi đột nhiên bị cắn.
Tay vừa buông lỏng, một thanh chủy thủ đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
- Tên cặn bã.
Thiếu nữ chạy trốn khỏi thân hắn, rất nhanh đã chạy xa.
Dưới ánh mặt trời, chỉ thấy mái tóc nàng đung đưa, bóng dáng yểu điệu, váy trắng phiêu phiêu, rất nhanh đã biến mất dưới sườn núi xa xa.
Mà trên mặt đất nàng chạy qua, xuất hiện từng dấu chân ngưng kết băng sương, nhanh chóng biến mất không thấy.
Lạc Thanh Chu nằm trong bụi hoa, ngực cắm chủy thủ, mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn bầu trời trên đỉnh đầu, trước mắt hiện ra nụ hôn ngọt ngào vừa rồi, trong miệng lẩm bẩm nói:
- Đáng...
Sau đó, giấc mơ tan vỡ.
Hắn mở mắt ra.
Trong động, yên tĩnh không tiếng động, bên ngoài vẫn tối đen như trước.
Hắn nhìn đỉnh động phía trên, kinh ngạc hồi tưởng lại giấc mộng vừa rồi.
Dường như một từ khó có thể tóm tắt được cảm xúc của hắn.
Nguyệt tỷ tỷ... Thật thơm, mềm, ngọt ngào...
Bên ngoài hang động, ánh trăng sáng bóng.
Thiếu nữ mặc váy trắng, ôm hai đầu gối, yên tĩnh ngồi trong bụi cỏ ở cửa động, vẻ mặt hoảng hốt, gương mặt ửng đỏ.
Thần hồn đầy băng sương, chỉ có thể dùng thân thể của nàng làm dịu xuống.
Nhưng tâm tình thần hồn cũng biểu hiện ra trên da thịt thiếu nữ...
- Tỷ tỷ, ngươi quả nhiên động tình... Chỉ là, công pháp còn chưa hoàn toàn áp chế...
Một đêm lặng lẽ trôi qua.
Trời vừa sáng.
Hào quang trận pháp trên sơn cốc đột nhiên phát ra một tiếng kêu thật lâu.
Người tu luyện núp trong các hang động, cuống quít vọt ra.
Trên màn hào quang các nơi giữa không trung, đều xuất hiện một chữ lớn kim quang lấp lánh, cùng với rất nhiều phù văn màu vàng.
Kim quang bắt đầu rung động kịch liệt.
Lúc này năm tiên tử Cửu Thiên Dao Đài đang đứng ở trên một khối đá lớn ở giữa sơn cốc, quần áo phiêu phiêu, tựa như thần tiên.
- Trận pháp sắp phá rồi.
Chúng tu luyện giả thấy một màn này, lập tức đều đi đến giữa mộ kiếm, vẻ mặt kích động.
Đoàn người Lạc Thanh Chu cũng đi ra khỏi hang động.
Phấn Du tiên tử cầm ngọc bàn trong tay, đang đứng trên tảng đá lớn kia, ngửa đầu, nhìn phù văn trận pháp trên đỉnh đầu, thần sắc ngưng trọng.
Hồng Diên ở bên cạnh nhìn thấy Lạc Thanh Chu, thân ảnh lập tức chợt lóe, rơi vào trước mặt hắn.
Nhanh chóng ôm lấy thắt lưng hắn bay lên, nũng nịu nói:
- Trang lão, ta mượn Sở công tử dùng một chút.
Ánh mắt của những người tu luyện đều nhìn qua.
Trang Chi Nghiêm tinh thần phấn chấn, mặt hồng hào lớn tiếng nói:
- Hồng Diên tiên tử cứ việc dùng, không cần... Khách khí.
Hắn gần như định nói rằng “không cần phải trả lại”...
Hồng Diên mang theo Lạc Thanh Chu bay lên tảng đá lớn, cười nói:
- Sở công tử đừng để ý, chuyện khẩn cấp, cho nên chưa kịp thương lượng với công tử, liền mang công tử lên.
Lạc Thanh Chu lui về phía sau một bước, chắp tay nói:
- Tiên tử không cần khách khí, có gì sai bảo, cứ việc nói là được.
Ánh mắt Hồng Diên nhìn về phía sư muội nhà mình.
Phấn Du tiên tử cầm ngọc bàn trong tay, hơi nhíu mày, nhìn về phía thiếu niên trước mắt nói:
- Trận kỳ và kim long đã thay đổi dựa theo lời ngươi nói, trận pháp quả thực sắp phá giải ra.