- Chỉ là trấn thủ trung cung này là mộ kiếm phía dưới, trong mộ kiếm hẳn cất giấu một thanh bảo kiếm cuối cùng phá trận, nhưng chúng ta vẫn không tìm được. Ngày đó ngươi phá bỏ kiếm trận ở mộ kiếm, có dị tượng nào khác phát sinh không?
Lạc Thanh Chu nghe vậy hơi giật mình, ánh mắt nhìn về phía mộ kiếm phía dưới.
Dị tượng?
Hắn cẩn thận nhớ lại, lắc đầu.
- Lúc ấy chỉ có kiếm khí và kiếm quang uy lực rất lớn, cũng không có dị tượng khác.
Phấn Du tiên tử nghe vậy, trầm tư một chút, nói:
- Vậy ngươi có nghe thấy tiếng kiếm minh nào lạ lùng không?
- Tiếng kiếm minh?
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Quả thực nghe được tiếng kiếm minh, hơn nữa không chỉ một lần.
Ánh mắt Phấn Du tiên tử trở nên sáng ngời, nói:
- Có biết được vị trí đại khái không?
Lạc Thanh Chu lắc đầu.
- Không biết. Chỉ biết ở trong mộ kiếm, cụ thể ở phạm vi nào, tại hạ thật sự không nghe rõ.
Phấn Du tiên tử nghe vậy nhíu mày, ánh mắt lại nhìn về phía ngọc bàn trong tay.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nhìn thấy tảng đá dưới chân nàng, cắm một vỏ kiếm cổ xưa, vỏ kiếm chỉ có một đoạn nhỏ ở trên cùng, lộ ra bên ngoài, bộ phận còn lại, toàn bộ đều cắm vào trong khối đá khổng lồ dưới chân này.
Hồng Diên thấp giọng nói:
- Phấn Du nói, tìm được thanh bảo kiếm kia, cắm vào vỏ kiếm này, trận pháp hẳn có thể phá bỏ.
Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, suy đoán.
- Thanh bảo kiếm kia có thể đã bị người ta lấy đi rồi hay không? Ta nhớ trước khi kiếm trận mở ra, đã có rất nhiều người đi vào lấy kiếm.
Vừa nghe lời này.
Ánh mắt của mấy người đều nhìn về phía những người tu luyện phía dưới.
Phấn Du tiên tử đột nhiên đặt tấm ngọc bàn trong tay ở bên cạnh vỏ kiếm trên mặt đất, nói:
- Để cho người trong cốc, qua đây thử một lần, dù thanh bảo kiếm kia ở trên người ai, chỉ cần hắn ở trước khối ngọc bàn và vỏ kiếm này, phóng thích hồn lực hoặc nội lực, tất có dị tượng xuất hiện.
Hồng Diên vừa nghe, lập tức nói:
- Để ta đi bảo bọn họ xếp hàng.
Nói xong, thân ảnh chợt lóe, bay xuống.
Nữ tử váy tím nhìn Lạc Thanh Chu nói:
- Trước đó ngươi đã xem bọn họ lấy kiếm, ngươi có đối tượng hoài nghi không.
Lạc Thanh Chu hồi tưởng lại một chút, nói:
- Người của Phiêu Miểu Tiên Tông có hiềm nghi nhất, ta cảm thấy nên điều tra bọn họ.
Bốn nữ tử nhìn nhau một cái, không khỏi lại nhớ tới một màn kinh khủng ngày hôm qua.
Phấn Du tiên tử đột nhiên nhìn hắn nói:
- Ngươi đến thử trước đi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, bình tĩnh đi tới gần nàng, ngồi xổm xuống, lập tức vươn tay, phóng thích hồn lực ra trước mặt khối ngọc thạch cùng vỏ kiếm kia, miệng nói:
- Ta căn bản không hề lấy kiếm ở trong mộ kiếm, ta cũng chả có hứng thú gì với kiếm, làm sao có thể...
Ù——-.
Ai ngờ lời nói trong miệng hắn còn chưa dứt, ngọc thạch trên mặt đất đột nhiên ong ong một tiếng, sáng lên.
Lập tức, vỏ kiếm cắm vào mặt đất, cũng đột nhiên sáng lên.
Đồng thời, ở ngực hắn, đột nhiên sáng lên một ánh sáng của một thanh chủy thủ lại quỷ dị xuất hiện ở trong ngực hắn.
Ù——-.
Chủy thủ trên ngực hắn, cũng bắt đầu ong ong lên, tựa hồ sinh ra cảm ứng với vỏ kiếm trên mặt đất.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, trợn mắt há hốc mồm nhìn quang ảnh chủy thủ trên ngực...
Mấy người Phấn Du tiên tử, cũng đều ngạc nhiên nhìn hắn...
Đột nhiên, trong lòng Lạc Thanh Chu chấn động.
Thanh chủy thủ này, tại sao... Lại quen thuộc như vậy?
Lạc Thanh Chu hoang mang.
Hắn cúi đầu, lại cẩn thận nhìn chằm chằm quang ảnh chủy thủ trên ngực hồi lâu.
Càng nhìn càng quen thuộc.
Càng nhìn càng kinh ngạc.
Không phải là thanh chủy thủ mà Nguyệt tỷ tỷ đâm hắn trong mơ đấy chứ?
Lúc này, nữ tử váy tím đột nhiên kinh ngạc nói:
- Hình như chỉ là một đạo kiếm ý.
- Kiếm Ý.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt.
Thần niệm của hắn vừa động, bao vây lấy quang ảnh chủy thủ kia.
Bạch.
Quang ảnh chủy thủ kia lập tức bay ra, lơ lửng trước người hắn.
Là một hư ảnh chủy thủ gần như trong suốt.
Đạo hư ảnh này giống như liên kết với huyết mạch của hắn, dung hoà với thần hồn, cực kỳ thân thiết.
Giống như đã nhỏ máu nhận chủ.
Lúc này, trong đầu hắn lại hiện ra cảnh tượng bị Nguyệt tỷ tỷ dùng chủy thủ đâm vào ngực.
- Chẳng lẽ là ngươi phá trận pháp ở kiếm mộ, cho nên đạo thượng cổ kiếm ý này mới tự động tiến vào thân thể ngươi?
Nữ tử váy tím suy đoán.
Lạc Thanh Chu không nói gì, vươn tay, muốn cầm hư ảnh chủy thủ trước người.
Nhưng bàn tay lại đột nhiên xuyên qua nó, hoàn toàn không nắm được.
Nữ tử váy tím nói:
- Đã là kiếm ý, đương nhiên không chạm vào được, cần dùng nội lực cùng thần hồn sử dụng, hơn nữa cần đạt tới cảnh giới nhất định, còn cần tu luyện kiếm pháp đặc thù, mới có thể phóng thích uy lực của nó.